Bên ngoài bí cảnh, Tư Vô Pháp đứng ở lối vào thung lũng, tận mắt nhìn thấy

quá trình Thần Cơ Học Sĩ - Tư Đồ Lễ hiến tế Tư Hoàng Tuyền.

Khoảnh khắc này, Tư Vô Pháp càng không giận mà lại còn cười: “Lại lấy

Hoàng Tuyền ra làm tế phẩm, họ Tư Đồ này rất thú vị!”

Trong hai mắt của hắn đã tràn đầy sát ý, lòng bàn tay phải giấu trong tay áo

cũng có thêm một viên trùy nhỏ màu bạc.

Cái trùy nhỏ màu bạc này chỉ to bằng đầu ngón tay, nhưng lại ẩn chứa sức mạnh

phá diệt cực kỳ mạnh mẽ, sức mạnh này hóa thành từng tia lôi đình màu đỏ son,

quanh quẩn ở trên đỉnh trùy.

Nếu như bất đắc dĩ, thì chỉ có thể ngọc đá cùng nát.

Thà rằng phá hủy vị sư điệt này, chứ không để hắn lưu lạc thành đồ chơi và chó

săn của Ma thần.

Tư Vô Pháp cũng tuyệt đối không muốn nhìn thấy Tư Đồ Lễ thành công.

Hôm nay, mặc kệ là phải trả cái giá đắt như thế nào, hắn cũng phải lột da tróc

thịt kẻ này, khiến kẻ này vạn kiếp bất phục!

Đây chính là hậu quả khi Thần Cơ Học Sĩ - Tư Đồ Lễ chọc giận hắn.

Chu Hùng Bá thì lại cau mày, suy tư giây lát: “Tư tiền bối chạy ngàn dặm xa xôi

từ kinh thành đến nơi này, chắc hẳn là không phải vì tòa bí cửu phẩm này và

chìa khóa Vân Hải Tiên Cung?”

“Vì sao lại hỏi như vậy? Sao ngươi biết ta không đến vì bí cảnh và chìa khóa

Vân Hải Tiên Cung?” Thần sắc Tư Vô Pháp vẫn bình tĩnh, không hề có gợn

sóng.

Tay áo của hắn không gió mà bay.

Khóe môi Chu Hùng Bá hơi cong lên: “Đoán được, tòa cửu phẩm bí cảnh này ở

tận Lâm Hải, cách kinh thành tận hai vạn dặm, chứng tỏ hai vị không nên đến

đây. Còn về phần truyền thừa của Thần Ngao Tán Nhân, ta nghĩ còn chưa lọt

vào mắt của các ngươi. Võ đạo của Vô Pháp Vô Thiên lại yếu hơn Thần Ngao

Tán Nhân sao? Còn về phần của cải của Vân Hải Tiên Cung, thì hai người các

ngươi cũng giàu ngang một nước, há sẽ đi quan tâm?”

Tư Vô Pháp nghe vậy thì bật cười: “Lời này thì không đúng rồi, tuy rằng chúng

ta cũng có chút của cải, nhưng so sánh với Thần Ngao Tán Nhân thì không đáng

nhắc đến. Nếu như có thể lấy được Vân Hải Tiên Cung, thì hai tỷ đệ chúng ta

nằm mơ cũng cười tỉnh.”

“Tuy nhiên, lần này ta mang Tư Hoàng Tuyền đến đây, đúng là không phải vì

chìa khóa Vân Hải Tiên Cung. Khoảng tầm bảy ngày trước, ta nhận được một

tin tức, biết nơi này có cơ duyên của Hoàng Tuyền, hoặc là có thể giúp hắn thu

hồi nội tạng đã mất. Nhưng bây giờ nghĩ lại, cái này có thể là tin tức do Tư Đồ

Lễ tung ra.”

Khi Tư Hoàng Tuyền còn nhỏ, đã bị người khác hiến tế một lần, lục phủ ngũ

tạng và tứ chi đều bị ma thần lấy đi hơn nửa.

Chỉ có thu hồi lại những thứ đã mất đi, thì hắn mới có thể trở thành một người

hoàn chỉnh.

Sau đó, Tư Vô Pháp tỏ vẻ nghiêm túc, hỏi thẳng Chu Hùng Bá: “Vì sao ngươi

lại hỏi mấy thứ này vào thời điểm này?”

“Vân Hải Kiếm Khôi và Ma Thần – Táng Thiên chiến đấu, phạm vi một trăm

dặm quanh bọn họ sẽ trở thành một bãi đất chết.” Chu Hùng Bá chắp tay sau

lưng, nhìn về phía lối vào thung lũng, giọng nói hắn hời hợt: “Nơi này là nơi ta

sẽ nằm xuống, hơn nữa, con trai trưởng của ta còn ở trong bí cảnh, há có thể

không để ý đến? Tuy nhiên, nếu như Chu mỗ ra tay thì cũng sẽ không sống

được, cho nên muốn kiếm chút lợi ích cho Chu gia chúng ta trước khi ta chết.

Tòa bí cảnh cửu phẩm này, và cả chìa khóa Vân Hải Tiên Cung nhất định phải

là đồ của Chu gia ta.”

Hắn vừa mới nói xong, Độ Linh Tiên ở bên cạnh nhất thời rùng mình một cái,

sắc mặt thì đã trắng bệch như tờ giấy.

Mà mấy người Lộ Triết, Ứng Phi Long ở bên cạnh thì đều thần sắc hơi động,

nhìn về phía Chu Hùng Bá với vẻ kính phục.

Tư Vô Pháp nhất thời sửng sốt, sau đó lại cười ha ha, tiếng vang chấn động trời

cao: “Tam Chỉ Kinh Thần - Chu Hùng Bá đúng là một hảo hán, quả nhiên là

danh bất hư truyền! Việc này ta có thể đáp ứng ngươi. Hơn nữa, không chỉ là

tòa bí cảnh này và chìa khóa Vân Hải Tiên Cung, chỉ cần Tư Vô Pháp ta còn ở

trên thế gian này một ngày, thì nhất định sẽ bảo vệ Chu gia các ngươi an toàn.”

Chu Hùng Bá nghe vậy thì lại cười nhẹ như mây gió, dường như không để ý

lắm.

Đệ đệ của hắn đảm nhiệm trưởng lão ở Tinh Tú Tiên Tông, cũng là cao nhân

tam phẩm.

Mặc dù Chu Hùng Bá hắn không còn trên đời này, thì Lâm Hải Chu gia cũng

không cần kẻ khác che chở.

Nhưng giờ phút này, Chu Hùng Bá lại ồ lên một tiếng đầy ngạc nhiên.

Con ngươi của hắn giãn ra, tất cả sự chú ý đều tập trung lên người Sở Hi Thanh.

Trước đây không lâu, Chu Hùng Bá thấy Sở Hi Thanh ra tay chém Mộ Linh, lại

đọ sức với mấy người Trác Bạch Vân và Lộ Trần, khi đó hắn thấy khá là thất

vọng.

Sở Hi Thanh này đúng là rất mạnh, mạnh đến mức đủ để xếp ngang với Tư

Hoàng Tuyền, nhưng còn lâu mới đến trình độ có thể làm cho kiếm của Chu

Lương Thần không ra được nửa tấc.

Nhưng mà giờ phút này, hắn phát hiện hơi thở của Sở Hi Thanh đã có biến hóa

to lớn.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play