Sau khi Tư Đồ Lễ hiện thân ở phía trên ao thuốc, đầu tiên là quét mắt nhìn xung

quanh. Sau đó ánh mắt của hắn dừng lại ở trên thi thể của Mộ Linh.

Hắn hơi cau mày lại, sau đó nhấc tay chỉ hướng, rút một luồng xanh ở trong ao

thuốc ra, rồi đưa vào trong mười bảy mười tám miếng thịt kia của Mộ Linh.

Sau đó, máu mà Mộ Linh chảy ra lại bắt đầu chảy ngược mà về, thi thể của hắn

cũng được một luồng sức mạnh kỳ dị ghép lại với nhau, chỉ vài cái chớp mắt mà

đã khôi phục như lúc ban đầu.

Gương mặt Mộ Linh dính đầy máu đen, khóe môi hắn cong lên, hiện ra một nụ

cười quái dị.

Sở Hi Thanh âm thầm hồi hộp, trái tim đã nhảy lên đến cổ họng. Hắn không do

dự chút nào, một đao chém đứt đầu Mộ Linh một lần nữa.

Tuy nhiên, khi ánh đao của Sở Hi Thanh vừa đi qua, thì vết thương nơi cổ của

Mộ Linh lại khôi phục như lúc ban đầu. Bóng người của Mộ Linh cũng đột

nhiên lướt về phía sau, hắn dùng hết tốc độ để thoát khỏi phạm vi tấn công của

Sở Hi Thanh.

Cùng lúc đó, Ứng Hạo Bạch lại dùng đôi Phân Thủy Thứ đánh về phía Sở Hi

Thanh một lần nữa.

Mà lúc này, không phải chỉ một mình hắn ra tay với Sở Hi Thanh.

Mấy vị võ tu cửu phẩm ở bên cạnh cũng không thể khống chế thân thể, tất cả

đều tấn công về phía Sở Hi Thanh giống như một đám hổ điên.

Sở Hi Thanh mặc kệ tất cả bóng người xông lên, hắn dùng hết khả năng để truy

kích thuật sư Mộ Linh.

Ánh đao của hắn trút xuống, hóa thành cuồng phong và mưa rào, chỉ vài hơi thở

đã chém không dưới năm mươi đao, hắn không ngừng chém nát, rồi lại chém

nát, lại chém nát thân thể của Mộ Linh!

Trong khoảng thời gian cực ngắn, hắn phân thây Mộ Linh không dưới bảy lần,

ngay cả Tư Đồ Lễ đứng trên ao thuốc cũng phải cau chặt lông mày.

Hắn có thể hỗ trợ Mộ Linh khôi phục thân thể, nhưng mỗi một lần khôi phục,

đều sẽ hao tổn một ít linh tính của ao thuốc.

Mà lúc này, Chu Lương Thần thì lại vung múa trọng kiếm, càn quét như phong

ba vỗ bờ ở hai bên và sau lưng Sở Hi Thanh, đảm bảo không có kẻ nào quấy rầy

Sở Hi Thanh.

Mạnh như Ứng Hạo Bạch cũng bị một kiếm của Chu Lương Thần đánh bay ra

ngoài vài trượng.

Thời điểm Ứng Hạo Bạch mạnh nhất, tất nhiên có thể thắng Chu Lương Thần

một đường. Nhưng người này vốn đã bị thương, lại còn bị Sở Hi Thanh phế mất

tay phải.

Thậm chí Chu Lương Thần còn lười biến chiêu, hắn trực tiếp dùng sức mạnh

đánh bay Ứng Hạo Bạch ra ngoài.

Mà lúc này, tất cả người của Chu gia đều nắm chặt đao, kết thành trận hình

chỉnh tề. Một mảnh ánh đao sáng như tuyết hướng về hai bên trái phải của hai

người Chu Lương Thần và Sở Hi Thanh.

Một mảnh đao này hạ xuống, đám người nhào lên kia có một người chết tại chỗ,

còn có hai người bị chém đứt tứ chi.

Sở Hi Thanh thì lại tiếp tục múa đao, tiếp tục chém nát rồi lại chém nát thân thể

của Mộ Linh! Không cho người này có bất kỳ cơ hội khôi phục nào.

Mãi cho đến khi một đôi Hồ Điệp Song Đao xuất hiện ở phía trước, thì Sở Hi

Thanh mới dứt khoát múa đao đón đỡ.

Đến khi song phương giao thủ, thì Sở Hi Thanh mới phát hiện chủ nhân của đôi

Hồ Điệp Song Đao này là Thiết Tu La - Tư Hoàng Tuyền.

Đao của hai người đều cực nhanh, trong khoảnh khắc mà đã giao thủ mời mấy

đao, từng thân đao đều bắn ra vô số ánh lửa.

Sở Hi Thanh đã nhận ra Tư Hoàng Tuyền không muốn chiến đấu, nhưng hắn lại

bị Khiên Tâm Cổ điều khiển.

Trong mắt người này hiện lên vô số tơ máu, hắn đang cực lực giãy dụa và chống

cự. Đao pháp của hắn cũng không ác liệt như trước, mặc kệ là tốc độ hay là sức

mạnh của đao thì đều kém xa lúc trước.

Sở Hi Thanh còn không kịp vui mừng, thì đã thấy bóng người của Bạch Tiểu

Chiêu tấn công về bên này. Sắc mặt của nàng mờ mịt, cái trán cũng có một ít

‘gân xanh’. Một đôi quả đấm nhỏ thì lại mãnh liệt và hung hãn, trực tiếp chống

lại lưỡi đao của Sở Hi Thanh mà không bị thương một chút nào.

Sở Hi Thanh còn phát hiện bóng người của Lộ Trần và Trác Bạch Vân ở phía

sau hai người này.

“Con bà nó!”

Sở Hi Thanh âm thầm chửi bới một tiếng, dứt khoát từ bỏ chống đỡ.

Thực lực của Tư Hoàng Tuyền và Bạch Tiểu Chiêu đều không kém hắn, dù lúc

này bị Khiên Tâm Cổ điều khiển, sức chiến đấu không bằng lúc trương, nhưng

cũng không phải đối thủ mà Sở Hi Thanh có thể giải quyết dễ dàng.

Hơn nữa, ngoài mấy người này ra, thì vẫn còn một đống người nữa đang chạy

đến.

Nếu như chống đỡ chính diện, thì chính là muốn chết.

“Các ngươi lùi về trong góc, kết trận tử thủ đi!”

Sở Hi Thanh dặn dò Chu Lương Thần một câu, sau đó bóng người lập tức lấp

lóe.

Hắn không còn hơi sức đối kháng chính diện, nhưng lại có thể du đấu. (vừa

đánh vừa di chuyển)

Khinh Vân Tung và Quang âm Thuấn Ảnh Chi Thân có thể giúp hắn bỏ qua đại

đa số người, không bị vây công.

Sau khi Sở Hi Thanh bị ép phải rút đi, thì bóng người của Mộ Linh mới khôi

phục như lúc ban đầu.

Hắn sờ sờ cái cổ của mình, điều chỉnh lại chút xương cốt đã bị bẻ cong, sau đó

phát ra một tiếng cười khẽ, đi qua quỳ xuống phía trước ao thuốc.

“Sư tôn! Đệ tử để ngài thất vọng rồi!” 

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play