“Sở Hi Thanh đánh bại Vương Thiên Đông, nhưng ngươi tin thực lực của Sở Hi

Thanh vượt qua Vương Thiên Đông thật? Giao chiến nửa khắc, binh khí vỡ vụn,

Vương Thiên Đông dùng chính là thần binh nhất phẩm đấy, một thanh kiếm

mạnh mẽ vậy làm sao có thể gẫy?”

“Vương Thiên Đông khẳng định là đã giữ sức, Lý Trấn Ác cũng như vậy!”

Nhưng trong đám người cũng có rất nhiều người tin tức linh thông.

“Là thật! Nghe nói thân thể Lý Trấn Ác nổ tung, hóa thành một đám sương

máu.”

“Lừa ngươi làm gì? Có người nói Lý Trấn Ác dùng kim châm độ huyệt, mở giới

hạn thần và người. Nhưng hình như hắn đánh giá cao bản thân mình, thân thể

không chịu nổi sức mạnh khổng lồ đó, cho nên trực tiếp bạo thể mà chết.”

“A, cái này còn bảo không nhường?”

“Nhường? Nhường cái chim! Người đều chết rồi còn nhường cái gì, từ đây Sát

Thần Y – Lý Trấn Ác xóa tên Thiên Bảng!”

“Vương Thiên Đông cũng không nhường, khi đó không chỉ có một người quan

sát đâu. Vương Thiên Đông đánh 108 vạn kích, mỗi một kích đều là toàn lực.

Sở Hi Thanh lại mạnh mẽ chống lại, thực lực tổng hợp của Sở Hi Thanh cũng

phải top 20 Thiên Bảng.”

“Bây giờ ta càng muốn biết cực hạn của hắn ở đâu? Đừng quên hắn còn huyết

mạch Nguyên Thần, còn có Cuồng Chiến và Thần Lực Tái Thôi của Táng

Thiên, và cả ‘Tinh Thần quyền ấn’.”

“Không biết nữa, lực bộc phát của Sở Hi Thanh rất mạnh, ta đoán là dưới top 20

Thiên Bảng, đều không phải đối thủ của hắn. Nhưng ta càng muốn biết, Vương

Thiên Đông và Lý Trấn Ác đều không vây công, mà từng người đến một là có ý

nghĩa gì? Sau lưng Sở Hi Thanh chính là Vô Tướng thần tông!”

“Không biết, nhưng nhất định là có nguyên do.”

Đúng lúc này, lại có một người gào lên.

“Thiên Cửu lâu lại mở bàn cược, đối thủ tiếp theo của Sở Hi Thanh là Kim Xà

Thiên Quân – Xà Hóa Vũ hạng 25 Thiên Bảng!”

“Thiên Chung lâu cũng mở bàn cược, tỷ lệ cược 1.7:1!”

“Tỷ lệ cao như vậy? Xà Hóa Vũ chỉ xếp hạng 25, ngay cả Vương Thiên Đông

hạng 16 cũng thua kìa.”

“Tình huống khác nhau, Xà Hóa Vũ là cao nhân ma đạo, nhất định sẽ dùng toàn

lực, không chừa lối thoát.”

“Người này là ma đạo, sẽ không quan tâm khí vận nhân tộc gì đâu.”

“Bên kia truyền tin tức về, có người tất cả mây trong 300 dặm quanh Xà Hóa

Vũ đều hóa thành mây độc, Xà Hóa Vũ còn mang thần thú bản mệnh của hắn

theo, chính là con Ba Xà yêu lực hai vạn năm kia.”

“Ồ? Vậy chỉ sợ là nghiêm túc rồi.”

“Lão Lương, thương lượng với ngươi một chuyện, ngươi lại cho ta mượn ba

vạn lượng.”

“Lại vay tiền? Không phải ngươi đặt Vô Cực Đao Quân, để cho Kim Ngọc

đường táng gia bại sản sao? Ta đệch, không ngờ cái tên mày rậm mắt to như

ngươi lại là loại người này!”

Khi đường Chu Tước đang hỗn loạn tưng bừng, Sở Hi Thanh và thuyền Bình

Thiên lại tiến lên phía trước.

Hắn nhìn mây độc đầy trời ở phía trước, còn cả nam tử có đôi mắt rắn màu vàng

trong mây đen kia, sau đó lại nuốt một miếng xúc tu của Cơ Dương.

Sở Hi Thanh vừa nhai vừa đè đao.

Ánh mắt của hắn lạnh lẽo, lập tức lóe lên một cái, tiến vào trong làm mây độc

màu đen kia.

Đao kiếm của song phương lập tức va chạm kịch liệt, một cái hô hấp đã là hơn

3000 kích.

Trong sương còn truyền ra từng tiếng rút của rắn, có thể mơ hồ nhìn thấy một

con Ba Xà cực lớn đang bay lượn trong mây đen.

Khoảng tầm nửa khắc sau, theo một ánh đao kinh người lóe lên, đầu người của

Kim Xà Thiên Quân – Xà Hóa Vũ lập tức rơi xuống, suối máu phun thẳng lên

trời.

Sở Hi Thanh lại không hề vui mừng, trái lại còn nhíu chặt lông mày.

Thực sự là quá dễ dàng!

Vừa rồi, khi hắn thi triển ‘cực chiêu Gần Thần’ thì đúng là đã dùng chín phần

mười sức lực.

Nhưng mà Xà Hóa Vũ thành danh nhiều năm, lại có Ba Xà hai vạn năm trợ

chiến.

Người này làm sao có thể không đỡ nổi một đao?

Chẳng lẽ là bí pháp biến hóa gì đó? Thật ra chân thân của Xà Hóa Vũ đã chuyển

qua nơi khác?

Nhưng trong cảm ứng của Sở Hi Thanh, kia thật sự là thi thể của Kim Xà Thiên

Quân – Xà Hóa Vũ.

Đúng lúc này, một giọng nói khàn khàn hư tiếng rắn truyền vào trong tai của

hắn.

“Kim xà thuế thể (lột xác), ta của hôm qua không phải ta của hôm nay!”

Giọng nói kia còn ngậm lấy ý cười gằn: “Hôm nay ta không muốn ngăn cản

Nhất Kiếm Khuynh Thành thành đạo, vì vậy nên mới nhận một bại này, sau này

gặp mặt, sẽ chiến một trận sảng khoái với Đao Quân!”

Khoảnh khắc này, toàn bộ chân trời đều vắng lặng, trong phạm vi ngàn dặm,

không hề có một tiếng động nào.

Tạ Chân Khanh đang cưỡi một chiếc phi chu, dùng pháp khí để nhìn trộm từ

ngoài ngàn dặm, trong con ngươi của nàng hiện lên vẻ khiếp sợ và thất thần, rất

lâu vẫn không thể biến mất.

Đây là vị Thiên Bảng thứ ba mà Sở Hi Thanh đánh bại ngày hôm nay!

Đến cùng là những cao thủ Thiên Bảng này nhường Sở Hi Thanh? Hay là thực

lực của Sở Hi Thanh đã đạt đến mức khủng bố như vậy?

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play