Tầm nửa khắc thời gian sau, Tư Hoàng Tuyền là người đứng dậy đầu tiên, hắn

chém một đao lên trên bia đá.

Vết đao này cực sâu, sâu đến tận sáu tấc!

Sau đó, Tư Hoàng Tuyền lại đổi một tòa bia đá, rồi tiếp tục nghiên cứu.

Tiếp đó là mấy người Vô Ảnh Kiếm - Trác Bạch Vân, Thi Cẩu – Lệ Mãn Sơn,

Bạch Mi Hổ - Ứng Hạo Bạch. . .

Sở Hi Thanh phát hiện ngộ tính của mình đúng là không tệ, hôm nay, thời gian

hắn phá giải bức kiếm đồ này cũng sàn sàn với đám người Vô Ảnh Kiếm - Trác

Bạch Vân và Thi Cẩu – Lệ Mãn Sơn.

Chu Lương Thần là người thứ năm đứng lên, dẫn trước Ngân Văn Hổ - Lộ Trần.

Sau khi hắn đứng lên, lại nhìn về phía Sở Hi Thanh với ánh mắt nghi ngờ và

khó hiểu: “Sở huynh?”

Hắn cảm thấy mấy bức tranh mà Thần Ngao Tán Nhân để lại quá đơn giản, chỉ

là một bức tàn đồ của một chiêu kiếm hệ Phong mạnh mẽ mà thôi.

Với thiên phú và ngộ tính của Sở Hi Thanh, không nên chậm hơn hắn mới

đúng.

“Chu huynh, nếu đã lĩnh ngộ xong thì cứ tự nhiên là được.” Sở Hi Thanh liếc

mắt nhìn Chu Lương Thần một chút, sau đó lại tập trung nhìn về phía bức tranh

ở trước mặt: “Ta còn phải tiếp tục, dường như trong này còn có huyền cơ nào

khác, trong này rõ ràng là còn thứ gì đó. Ta cho rằng đây không phải là tất cả

của nó.”

Chu Lương Thần nghe thấy thế thì không khỏi sững sờ, lòng thầm nói trong bức

kiếm đồ này còn có huyền cơ khác?

“Lại có việc này?”

Hắn nửa tin nửa ngờ mà đưa tay ra đánh một cái, sau đó sắc mặt liền hơi thay

đổi.

Đúng là tàn thức của chiêu này còn có một ít dư vị thật, dường như còn có thể

tiếp tục suy diễn. . .

Chu Lương Thần vốn nên chú ý được, nhưng hắn nóng lòng muốn phá giải

kiếm đồ này trong thời gian nhanh nhất, cho nên mới không để ý đến chuyện

này.

Chu Lương Thần thấy hơi hối hận.

Tuy nhiên, bây giờ hắn đã đứng lên, bức tranh trong đầu óc của hắn đã biến

mất, không thể nào nghiên cứu tiếp được.

Chu Lương Thần chỉ có thể đi đến trước bia đá, rồi dùng trọng kiếm của mình

chém một vết kiếm sâu năm tấc, sau đó mới đi đến trước một tòa bia đá khác.

Sở Hi Thanh thì lại tiếp tục ngưng thần quan sát, nhằm tiếp tục thôi diễn bức

kiếm đồ này.

Hắn đã có một chút thu hoạch, nhưng tốc độ thôi diễn lại rất chậm.

Chỉ có thể phán đoán một chút, trong bức kiếm đồ này còn giấu ít nhất ba động

tác, còn có một đoạn của con đường vận chuyển chân nguyên trong cơ thể.

Sở Hi Thanh không muốn từ bỏ.

Hắn đoán Thần Ngao Tán Nhân để lại những thứ này trong kiếm đồ, tuyệt đối

không phải là bắn tên không đích, nhất định là có mục đích nào đó.

Tuy nhiên, theo thời gian trôi đi, người bên cạnh hắn đều lục tục đứng lên.

Ngay cả người của Chu gia cũng có ba người đứng dậy.

Sở Hi Thanh không hề thấy kỳ lạ, những người này đều là tinh anh mà các phe

phái và thế lực chọn lựa ra. Mỗi một người đều có thiên phú và ngộ tính rất tốt,

nếu đặt ở võ quán Chính Dương thì có thể tiến vào mười vị trí đầu nội môn.

Cùng lúc đó, từng đạo ánh mắt ngậm lấy nghi ngờ và khó hiểu đang nhìn về

phía Sở Hi Thanh.

Người tìm hiểu nhanh nhất trong số họ là Tư Hoàng Tuyền, giờ hắn đã để lại

dấu vết trên tòa bia đá thứ ba rồi, còn Sở Hi Thanh thì vẫn đang ngồi tại chỗ

không nhúc nhích.

Nghe đồn rằng người này là nhân vật số một trong võ tu cửu phẩm của Đông

Châu, ngộ tính không kém như vậy mới đúng chứ?

Lúc này, mọi người ở bên ngoài bí cảnh cũng đang hiện lên vẻ bối rối.

Bí cảnh cửu phẩm này vốn có mây mù quấy nhiễu, không thể nhìn thấy tình

hình bên trong.

Mà ngay khi năm trăm tên võ tu cửu phẩm đi đến trước mấy bia đá chữ “Ngộ’

kia, thì tất cả mây mù chung quanh đều tan biến hết.

Mọi người ở bên ngoài cũng có thể nhìn thấy tình hình bên trong quảng trưởng

bằng đá cẩm thạch kia.

Nhưng lúc này, cảnh tượng ở trước mấy bía đá chữ “Ngộ” kia lại làm cho tất cả

mọi người ngạc nhiên không thôi.

Sở Hi Thanh được tất cả mọi người coi trọng, thế mà lại không có bất cứ động

tĩnh gì.

“Kỳ lạ, cửa ải này là thử thách ngộ tính, lẽ nào ngộ tính của người này kém như

vậy sao?”

“Không thể nào! Người này lĩnh ngộ đao ý tầng bốn ở cái tuổi này, há lại là

hạng người ngu xuẩn?”

“Vậy thì phải giải thích thế nào? Tên nhóc nhà ta rất kém cỏi, nhưng bây giờ

cũng đã nghiên cứu đến tòa bia đá thứ hai rồi.”

Vợ chồng Chu thị ở trong đám người cũng đang cau mày.

“Phu quân?” Độ Linh Tiên tỏ vẻ ngờ vực, vẻ mặt khó hiểu.

Chu Hùng Bá thì lại đưa tay vuốt chòm râu, không chút biến sắc: “Nhìn thêm

một lát đi.”

Lúc này, Sở Hi Thanh cũng đang rất bất đắc dĩ.

Hắn có đầy đủ kiên trì và kiên định để tiếp tục nghiên cứu huyền bí trong bức

kiếm đồ này, nhưng mà hoàn cảnh bây giờ lại không cho phép.

Chỉ vì điểm võ đạo trong màn hình huỳnh quang hư ảo của hắn đang giảm

xuống, chỉ một chốc lát mà đã giảm mất hai điểm. . .

Hình tượng thiên tài mà hắn lập ra đang tan vỡ

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play