Sở Hi Thanh thì lại ‘hừ hừ’ hai tiếng, hắn lơ đãng quét mắt nhìn Sở Vân Vân ở

bên cạnh một chút, sau đó lại giải thích như những gì hắn từng giải thích cho Sở

Vân Vân.

“Cao thủ thần bí không biết tên?”

Lục Loạn Ly hơi cau mày, lại nhớ đến tình cảnh mà mình nhìn thấy trước khi

hôn mê.

Nàng nhớ là khi đó Sở Hi Thanh chém vài đao, đám mã phỉ xông lên kia đều

ngã gục trước mặt nàng.

Nàng thầm nghĩ, cái cao thủ thần bí này không phải là bản thân Sở Hi Thanh

đấy chứ?

Không! Không! Không thể nào!

Hắn chỉ là một cửu phẩm, sao có thể là đối thủ của nhiều mã phỉ Bạch Vân Trại

như vậy.

Chắc chắn là Sở Hi Thanh chiến đấu một lúc, sau đó không chịu được mà ngất

xỉu, cuối cùng lại được cao thủ thần bí kia cứu giúp.

Có điều, tuy tu vị của tên này hơi yếu, nhưng lại rất đáng tin cậy.

Nàng nhớ lại bóng lưng của Sở Hi Thanh đứng trước mặt mình, đơn độc chặn

đứng hơn một trăm tên mã phỉ kia, khóe môi Lục Loạn Ly không khỏi hơi cong

lên.

Nhưng lời tiếp theo của Sở Hi Thanh thì làm cho nàng không thích nghe cho

lắm.

“Cái gọi là gặp trắc trở thì phải khôn ngoan hơn, sau này phải cẩn thận một

chút, suy nghĩ nhiều một chút. Người khác tùy tiện lừa gạt vài câu, ngươi liền

chạy lon ton vào trong bẫy của người ta, trong đầu ngươi toàn là nước sao? Lần

này, nếu như ta không hỏi được tin tức từ chỗ Ngô Mị Nương, thì ngươi chết

chắc rồi.”

“Đúng rồi, sau khi ngươi hồi phục, nhất định phải bày tiệc rượu để cảm ơn ta.

Nếu như không phải ta cõng ngươi chạy một đoạn đường, thì ngươi sẽ không

chống đỡ được đến khi cao thủ thần bí kia xuất hiện.”

Lục Loạn Ly tức giận đến nghiến răng nghiến lợi, đưa tay về phía của Sở Hi

Thanh: “Mau đưa viên Phong Độn Phù kia cho ta.”

Nếu như không phải nàng cho Sở Hi Thanh mượn Phong Độn Phù, thì nàng

cũng sẽ không chật vật đến mức độ đó.

Sở Hi Thanh thấy buồn cười, lấy ngọc phù ở trong ngực ra, trả lại cho nàng.

Nhưng đúng lúc này, ba người trên xe ngựa đồng thời đưa mắt nhìn về phía

tường thành.

Chỉ vì phía của võ quán Chính Dương, truyền ra tiếng gào thét của quán chủ Lôi

nguyên: “Bản đồ đã rơi vào trong tay người Huyết Phong Đạo, mau đuổi theo!”

“Không phải Huyết Phong Đạo, là người của cẩm y vệ, ta nhìn thấy Tào Hiên

lấy được bản đồ kia.”

Đây hình như là tiếng nói của Diệp Tri Thu. . .

“Không xong! Cao thủ của lục phiến môn cướp mất lá cờ rồi, mau đuổi theo,

đừng để hắn trốn về nha môn.”

Sở Hi Thanh nghe những tiếng gào rống ở phương hướng đó, trong lúc nhất

thời lại tràn đầy mờ mịt.

Rốt cuộc thì lá cờ và bản đồ kia đã rơi vào trong tay ai?

Khi hắn đang bối rối, liền thấy một bóng người mặc quần áo màu đỏ ngòm bay

xẹt qua ở trên trời, bay vọt qua tường thành.

Lúc này, còn có một đạo cầu vồng màu đỏ son bắn thẳng ra từ phía trong thành.

Đạo cầu vồng kia đuổi theo sau lưng của tên mặc Huyết Y kia, nó tỏa ra ánh

sáng chói mắt ở giữa không trung, sau đó một trận cương phong bao phủ bốn

phía.

Sở Hi Thanh và rất nhiều người đi đường ở xung quanh đều bị cương phong

này cuốn lên, rồi ném ra xa một trượng.

Xe ngựa dưới chân của mấy người Sở Hi Thanh cũng bị lật tung, mấy con ngựa

ở phía trước đang nhảy loạn cào cào.

Mãi cho đến lúc này, Sở Hi Thanh mới nhìn rõ đạo cầu vồng màu đỏ son kia là

một thanh phi kiếm.

Tên mặc Huyết Y kia thì lại ngã lăn trên đất, miệng ho ra một ngụm máu, sau

đó bóng người lao thẳng về phía nam.

Không lâu sau, một đám cao thủ giang hồ bắt đầu lao ra khỏi thành. Bọn họ bay

lên thì bay lên, leo tường thì leo tường, sau đó đuổi theo phương hướng của tên

mặc Huyết Y kia.

Sở Hi Thanh nhìn đám người chạy nhanh này, sau đó lại quay đầu, liếc mắt nhìn

nhau ở hai cô bé ở bên cạnh.

Cùng lúc đó, trên đỉnh mái nhà Tàng Kinh Lâu của võ quán Chính Dương,

Kiếm Tàng Phong đang chắp tay sau lưng, vẻ mặt tự đắc mà nhìn cảnh tượng

hỗn loạn tưng bừng của thành Tú Thủy.

Mà không lâu sau, hai người Lôi Nguyên và Diệp Tri Thu cũng chạy lên trên

mái nhà.

“Kiếm sư huynh, tốt xấu gì ngươi cũng phải làm dáng một chút, phải đuổi theo

chứ.” Lời nói của Diệp Tri Thu còn hàm chứa oán giận: “Ngươi chỉ đứng yên

không làm gì cả. Ngươi ta sẽ nghi ngờ những thứ kia là giả.”

Kiếm Tàng Phong cười ha ha, phản đối: “Trách nhiệm của ta là đảm bảo an toàn

cho võ quán. Tọa trấn ở đây thì có gì không được?”

Hắn liếc mắt nhìn Diệp Tri Thu: “Yên tâm, chú thích và bức vẽ trên tấm bản đồ

kia, đều là do Diệp lâu chủ bắt chước theo bút tích của Tần Mộc Ca hồi nhỏ. Lá

cờ kia cũng được ta làm rất cẩn thận, bọn họ không thể phân biệt thật giả trong

thời gian ngắn đâu.”

“Hơn nữa, dù có phân biệt được thật hay giả thì lại làm sao? Đồ và lá cờ đều rơi

vào tay bọn họ rồi, bọn họ nói giả thì là giả sao?”

“Kiếm sư huynh thủ đoạn cao cường, Lôi Nguyên bội phục.” Lôi Nguyên vẻ

mặt khâm phục mà chắp tay về phía Kiếm Tàng Phong: “Mấu chốt là còn tính

toán cả Huyết Phong Đạo và cẩm y vệ vào trong đó, đúng là làm cho Lôi mỗ xả

được cơn giận.”

“Hai nhà này dám đánh chủ ý vào Vô Tướng Thần Tông chúng ta, ta há có thể

để bọn họ dễ chịu. Lần này, tên Tào Hiên kia không chết cũng bị lột da.” Kiếm

Tàng Phong lại càng đắc ý hơn, khóe môi hắn hơi cong lên: “Thông báo xuống

dưới, ngày mai sẽ mở Tàng Kinh Lâu.”

Lúc này, quận Tú Thủy đã trở thành một vũng nước đục, mà võ quán Chính

Dương đã không còn là đối tượng bị nhằm vào nữa, chính là thời cơ để mở

Tàng Kinh Lâu.

Diệp Tri Thu không khỏi bật cười, vị Kiếm sư huynh này của nàng vẫn cứ xấu

xa y hệt năm đó.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play