Tuy nhiên, có lẽ Thủy Như Ca cảm thấy mất mặt xấu hổ, không có mặt mũi gặp

người, cũng có thể là nhận ra Sở Hi Thanh khách sáo, cho nên đã từ chối, trực

tiếp cáo từ rời đi.

Sau đó Sở Hi Thanh cũng điều khiến kiếm chu để trở về.

Hắn không dám ở lại.

Sau khi hắn và Thủy Như Ca dừng tay, tiếng hét chói tai của đám nữ nhân bên

ngoài sơn môn vẫn chưa từng dừng lại.

Sở Hi Thanh thậm chí còn cảm nhận được rất nhiều ánh mắt khát khao và đói

bụng như sói của những nữ nhân, tựa như là hận không thể ăn tươi nuốt sống

hắn vậy.

Đây chính là vì huyết mạch La Hầu, nó có sức mê hoặc rất mạnh.

Sở Hi Thanh biết, nếu mình tiếp tục ở lại đây, rất có thể sẽ phát sinh việc không

thể miêu tả, cho nên dứt khoát trốn xa.

Hắn trở về Thiên Lan cư được một lúc, mấy người Lục Loạn Ly cũng lục tục trở

về.

Mấy cô bé đều hưng phấn không thôi.

Lúc nãy bọn họ cũng xuống núi quan sát, tận mắt nhìn thấy Sở Hi Thanh làm

cho Tử Mi Thiên Quân từ từ cởi bỏ phong ấn.

Tuy rằng kết quả của trận luận bàn này là hòa, nhưng thật ra là Sở Hi Thanh

thắng.

Lục Loạn Ly chỉ cảm thấy rất vui vẻ sung sướng.

Khi Sở Hi Thanh bế quan không ra, Lục Loạn Ly nghe nghị luận của người

khác mà cảm thấy khó chịu, đè nén.

Đặc biệt là một ít tán tu không có kiến thức ở dưới núi, khiến cho nàng rất buồn

nôn.

Nhưng trận chiến này hôm nay, Sở Hi Thanh đã quét sạch tất cả nghi vấn, khiến

cho nàng cực kỳ vui vẻ và sảng khoái.

Lúc này, hai huynh đệ Hồ Khản và Hồ Lai cũng dắt tay nhau đến chơi.

Thần thức của Sở Hi Thanh cực kỳ nhạy cảm, khi hắn điều khiển kiếm chu

xuống sơn môn, thì đã phát hiện hai người bạn cũ này ở trong quán trà.

Điều này còn làm hắn khá là kinh ngạc.

Từ sau khi hắn hộ tống cha con Tả gia vào kinh, hắn đã không gặp mặt hai

huynh đệ Hồ Khản và Hồ Lai nửa năm rồi.

Lâu rồi mới nhìn thấy bạn cũ, há có thể không vui vẻ?

Hắn không tiện nói chuyện với hai người ở trước sơn môn, chỉ có thể dùng thuật

truyền âm, mời hai người lên núi trò chuyện.

Thật ra đỉnh núi Vô Tướng thần sơn cấm người ngoài tiến vào.

Đặc biệt là nơi gần Thiên Lan cư và cây Huyết tùng, đây là đã một trong những

cấm địa của Vô Tướng thần tông.

Huynh đệ nhà họ Hồ lại mượn một cái lệnh bài của Sở Hi Thanh, dưới sự dẫn

đường của một đệ tử nội môn, mới có thể đi đến Thiên Lan cư, may mắn được

chiêm ngưỡng cây Huyết tùng kia.

Đêm hôm đó, Thiên Lan cư đèn đuốc sáng choang, cụng chén cạn ly, ăn uống

linh đình, có thể nói hiếm khi được náo nhiệt như vậy.

Sở Hi Thanh cố tình để Lưu Nhược Hi làm một bàn tiệc rượu.

Cái này cũng gãi đúng chỗ ngứa của Lưu Nhược Hi.

Nàng thường tự xưng là đại quản gia của huynh muội Sở Hi Thanh.

Mười mấy ngày trước, khi Sở Hi Thanh trở về thì Lưu Nhược Hi đã có ý chuẩn

bị tiệc rượu để đón gió tẩy trần cho Sở Hi Thanh.

Lưu Nhược Hi cũng đã chuẩn bị nguyên liệu nấu ăn rồi, tất cả đều là sơn trân

hải vị mà nàng thu thập được ở dưới chân núi.

Nhưng do Huyết Nhai thần đao đột ngột giá lâm, Sở Hi Thanh không thể không

bế quan, nên đành phải từ bỏ, mang những nguyên liệu nấu ăn này đi đóng băng

để cất giữ.

Lúc này lại có thể mang ra chiêu đãi huynh đệ nhà họ Hồ, cũng ăn mừng Sở Hi

Thanh xuất quan và đẩy lùi Thủy Như Ca.

Khiến mọi người vui mừng chính là, Lưu Nhược Hi lặng yên không tiếng động

mà luyện được một thân kỹ xảo nấu nướng.

Mười mấy món ăn kia không chỉ thơm ngon đến cực điểm, mà còn để người ta

suýt nuốt luôn cả lưỡi.

Lưu Nhược Hi còn cố tình lấy tám vại tiên tửu do Tần Mộc Ca cất giữ ở dưới

hầm ra, dùng để trợ hứng cho mọi người.

Lục Loạn Ly đang vui vẻ, hầu như cứ rượu đến là cạn, một người liền uống một

vại.

Vại rượu đều to bằng nửa người trưởng thành, nếu pha loãng tiên tửu bên trong,

đủ để năm mươi đại hán cao to ngã gục.

Lục Loạn Ly lại chỉ là gò má hồng hào, ánh mắt mê ly.

Nàng cũng không hiểu vì sao mình lại có tâm tình như vậy.

Còn có một vại tiên tửu đi vào bụng Bạch Tiểu Chiêu.

Đây là lần đầu tiên Bạch Tiểu Chiêu tiếp xúc với rượu, cũng bị loại đồ vật thơm

ngon này làm cho kinh ngạc, không cẩn thận mà uống hết một vại.

Nhưng tửu lượng của Bạch Tiểu Chiêu không tốt lắm, sau khi uống xong thì

trực tiếp say ngất, ngủ say như chết.

Còn cả tiểu Huyền Vũ cũng say ngất.

Đừng thấy con rùa này to con mà nhầm, tửu lượng của nó cực thấp, mới uống

ba hớp rượu liền bất tỉnh nhân sự.

Chu Lương Thần cũng uống rất vui vẻ.

Bình thường hắn chỉ tập trung vào võ đạo, hiếm có cơ hội thả lỏng như hôm

nay.

Có lẽ là do thể chất, hoặc có thể là do Chu Lương Thần tu luyện công pháp hệ

thủy.

Nên tửu lượng của hắn rất mạnh, có thể nói là sâu không thấy đáy, một người

đánh gục hai người Hồ Khản và Hồ Lai.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play