Khi đầu của Hành Úy rơi xuống đất, hai mắt của hắn vẫn đang trợn lên, trong

mắt viết đầy hồi hộp và vẻ không thể tưởng tượng nổi.

Đại đa số người ở dưới đài đều có ánh mắt mờ mịt, bao hàm cả kinh ngạc mà

nhìn một màn này.

Một chớp mắt tiếp theo, phiếu cá cược bay đầy trời, tán loạn và tràn ngập trong

và ngoài võ đài, vô số tiếng quát mắng vang lên ở bốn phía.

“Móa! Đây là phế vật gì vậy, cầm một thanh kiếm thất phẩm mà chỉ có thể đỡ

được hai chiêu?”

“Cái tên này nên chết ở trên võ đài, rõ ràng là không có bản lĩnh gì, mà còn dám

đi đánh sinh tử lôi.”

“Tiểu tử này là ai nha, ta thật sự muốn đánh phế tên này. Ngày hôm nay, ta đã

thua mười lăm lượng bạc ở trên người hắn rồi, một tháng tiền công đã không

còn.”

“Lẽ nào có lý đó, lẽ nào đây là Long gia và họ Tả kia hợp sức lừa gạt tiền của

chúng ta?”

Quá nửa người dưới đài đều mua Sở Hi Thanh thua.

Khi Hành Úy lấy thanh bảo kiếm thất phẩm ra, không ai sẽ cho rằng Sở Hi

Thanh có thể sống sót trong trận chiến sinh tử lôi này.

Nhưng cũng có một ít người to gan lớn mật, đặt cược lên người Sở Hi Thanh,

trên mặt bọn họ đều hiện lên vẻ mừng rỡ.

Đầu tiên, Sở Hi Thanh vươn tay chộp vào thanh kiếm phù văn thất phẩm kia.

Sở Hi Thanh cũng không muốn Long Hành lại sử dụng thanh kiếm này để đối

phó mình nữa.

Lúc này, trong tầm mắt của Sở Hi Thanh lại có một bông pháo hoa cỡ lớn nổ

tung tóe.

Cột danh vọng của hắn đã biến thành cửu phẩm thượng (siêu).

Số lượng điểm võ đạo cũng tăng lên 13 điểm, đạt đến 25 điểm.

Hai mắt của Sở Hi Thanh lập tức rơi vào mấy chữ Truy Phong đao pháp (tầng

hai) kia.

---Có dùng 13 điểm võ đạo để tăng Truy Phong đao pháp lên tầng thứ ba

không?

Chú thích: Ngươi chưa nắm giữ Dưỡng Nguyên Công tầng thứ ba, chỉ có thể

phát huy bảy phần mười uy lực của Truy Phong đao pháp tầng thứ ba.

Sở Hi Thanh lập tức lựa chọn ‘có’ mà không hề do dự. Thời điểm này, chỉ cần

có thể tăng lên một chút thì cũng rất quý giá rồi.

Nếu như hắn nắm giữ kỹ xảo của Truy Phong đao pháp tầng thứ ba từ trước, thì

hắn không cần phải sử dụng bí chiêu, mà chỉ cần phối hợp với đao ý là đã đủ để

công phá Cửu Cung Kiếm của Hành Úy rồi.

Sau đó, Sở Hi Thanh lại nhìn vào Khinh Vân Tung, lại cần 30 điểm võ đạo mới

có thể tăng cấp.

Sở Hi Thanh đoán được kết quả này là vì hắn vẫn còn chưa kịp luyện tập gì với

Khinh Vân Tung tầng thứ hai cả.

Hắn thu nhỏ màn hình huỳnh quang hư ảo đó lại, sau đó nghiêng đầu nhìn về

phía tòa tửu lâu ở phía bắc kia.

Lúc trước đã ước định là một canh giờ, bây giờ còn chưa được một nửa.

Không biết Long Hành này sẽ phái loại cao thủ gì lên đài đây?

Tại tầng ba của tửu lâu, Long Hành cũng đang nhìn Sở Hi Thanh, hắn chắp tay

sau lưng, sắc mặt âm trầm khó dò.

“Xem ra ngươi không dùng được bình rượu này rồi!” Tả Thanh Vân nhìn Long

Hành, trong lòng lại thấy sảng khoái không nói lên lời.

Hắn cười rồi cầm bình rượu ở bên cạnh lên, tự rót cho mình một chén rượu.

“Thủ hạ của ngươi còn có ứng cử viên phù hợp không? Nếu như không có thì

có thể chạy về bờ tây gọi người. Vẫn còn sáu khắc thời gian, chèo thuyền nhanh

một chút thì vẫn kịp.”

Hai mắt Long Hành lạnh lẽo, sát ý tràn ra ngoài, hắn nhìn Tả Thanh Vân một

cái, rồi lại nhìn về phía võ đài: “Hành Vũ, ngươi lên đi!”

Con ngươi Tả Thanh Vân co rụt lại, vỗ thẳng chén rượu trong tay lên mặt bàn.

“Long Hành, ngươi không nghe rõ lời ta nói sao? Hôm nay, người có tu vị trên

cửu phẩm, tuyệt đối không được leo lên lôi đài.”

Vị thị vệ tên Hành Vũ bên người Long Hành này, tu vị ít nhất là bát phẩm

thượng.

Long Hành thì lại mỉm cười, hắn rút kiếm bên hông ra nửa tấc, một luồng khí

lạnh liền tràn ngập tửu lâu, ngay cả nơi cửa thang cũng bắt đầu kết băng.

“Ta nghe rõ ràng, nhưng vậy thì thế nào? Tính mạng của người này, ta tất phải

lấy!”

Nếu như có thể dễ dàng làm thịt Sở Hi Thanh, vậy cho ngươi chút mặt mũi thì

có làm sao?

Nhưng nếu như không thể, vậy thì lật bàn là được.

Mặt Tả Thanh Vân nhất thời hiện lên vẻ giận dữ. Hắn cầm bình rượu lên, rồi

ném ra ngoài cửa sổ.

Lập tức có một tiếng ‘choang’ truyền lên từ bên dưới, một đám mảnh vỡ của sứ

trắng và rượu bắn ra bốn phía.

“Các huynh đệ đều nghe cho ta! Hôm nay, tu vị cửu phẩm trở lên dám leo lên

đài, giết không tha!”

Hắn ngẩng đầu lên, nhìn thẳng vào Long Hành ở bên đối diện, ánh mắt hai

người giao phong, tựa như có thể làm cho tia lửa bắn ra.

Hai tay Tả Thanh Vân dần dần trắng bệch bởi vì nhiệt độ chợt giảm xuống.

Hắn lại không hề sợ hãi chút nào.

Đây là Miếu thị, chỉ có thể làm theo quy củ của hắn.

Long Hành thì lại bắt đầu rút kiếm, thân kiếm từ từ rút ra khỏi vỏ.

Mỗi khi thanh kiếm kia rút ra thêm một tấc, thì nhiệt độ trong tửu lâu lại hạ

xuống vài phần.

Khi kiếm của Long Hành sắp rút ra khỏi vỏ, bỗng nhiên có một tiếng cười hào

phòng truyền đến từ phía xa xa: “Long đại công tử thật sự là can đảm, Thiết mỗ

không ngờ sau khi rời khỏi Hỏa Cốt Quật kia, mà ngươi còn dám qua sông

đấy!”

Sở Hi Thanh ở trên võ đài nhướn mày lên, hắn nhận ra giọng nói này, chính là

của Thiết Tiếu Sinh.

Theo tiếng nói này xuất hiện, một bóng người cao lớn mặc thiết giáp đột nhiên

vượt không mà đến, thân hình như sao băng đột nhiên nện vào trong tửu lâu.

Hai người bắt đầu giao thủ ở trong tửu lâu, bóng người nhanh như điện. Chỉ vẻn

vẹn ba hiệp, vô số khí cương bắn ra bốn phía, suýt nữa lật tung cả mái nhà tửu

lâu. 

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play