Hóa ra đây chính là cảm giác được một cô bé xinh đẹp và mềm mại gọi là ba! Có vẻ như, không tệ!

Không có sự bất đắc dĩ hay chê bai gì, ai nói chỉ có phụ nữ mới có tình mẫu tử? Tình thương của cha cũng không thua kém gì đâu, phải không?

Diệp Khanh ôm bé mập mạp vào lòng định cẩn thận quan sát thì bị Tiểu Nguyệt Nhi vòng tay ôm chặt lấy cổ, cái đầu nhỏ cứ dụi dụi vào cổ hắn, giống như một con mèo nhỏ đáng yêu.

Diệp Khanh vẫn cho rằng mình là loại đàn ông không thích mấy kiểu nũng nịu trẻ con này. Hắn vẫn luôn nghĩ đây là một loại phiền toái, yêu một người đàn bà đã phiền toái, yêu một đứa nhỏ còn phiền toái hơn, nhưng thời điểm chân chính có được người phụ nữ trong lòng, đứa trẻ trong tay, cái cảm giác phiền toái đó hoàn toàn không có!

Phiền toái gì chứ? Không được gặp người mình yêu nhất mới là phiền toái! Đứa nhỏ đang ôm chặt này có phải không muốn rời xa mình? Đột nhiên cảm giác được dựa dẫm, được chở che, hắn thấy dường như cuộc sống của mình có ý nghĩa hơn!

Tiêu Yến Tranh nhẹ nhàng đẩy cửa đi vào, thấy tình cảnh này, đi đến cạnh vợ con, ánh mắt dò hỏi, Trần Tĩnh khẽ cười, nói thầm: “Cậu ta chưa biết đó là con ruột của mình”

Dâu tây nhỏ thấy Tiểu Nguyệt Nhi được ba ôm trong lòng, gọi ba thì cũng muốn được ba mình ôm, giơ tay về phía Tiêu Yến Tranh. Tiêu Yến Tranh ôm con gái, Dâu tây nhỏ bắt chước Tiểu Nguyệt Nhi vòng tay ôm chặt cổ ba nũng nịu, Qua Qua cười nói với Trần Tĩnh: “Mẹ, em gái thấy ba giống như Đại Đầu Hoàng nhìn thấy con vậy, mẹ nhìn xem nhõng nhẽo chưa”

Trần Tĩnh ôm con trai đặt lên đùi mình, mấy đứa em gái đều được ôm, con trai thì để cô ôm một cái vậy, tiểu tử này mỗi ngày đi tập luyện cùng ba, dáng dấp ngày càng chắc khoẻ, ôm cũng nặng tay.

Diệp Khanh cùng Tiểu Nguyệt Nhi mải mê chơi cùng nhau, không để ý đến những động tĩnh khác. Tống San San đang lúc do dự có nên nói rõ về Tiểu Nguyệt Nhi cho Diệp Khanh hay không thì người phục vụ bê thức ăn và cháo lên. Thôi, không nói nữa, đi bước nào hay bước đó vậy.

Bọn nhỏ đều đói, nhà hàng làm một tô cháo lớn trước, Tiêu Yến Tranh muốn cho bọn nhỏ ăn trước đã.

Tiêu Yến Tranh cùng Trần Tĩnh mỗi người lo cho một đứa con nhà mình, Diệp Khanh ôm Tiểu Nguyệt Nhi ngồi bên cạnh Tống San San.

“Lại đây Tiểu Nguyệt Nhi, ngồi cạnh mẹ để ăn cháo này”, Tống San San múc nửa chén cháo, lấy cái muỗng đảo lên cho nguội rồi định ôm con gái cho ăn, không ngờ đứa nhỏ ôm chặt lấy ba không chịu buông tay: “Con muốn ba đút”

Nghe thấy câu này, Diệp Khanh thấy trong lòng vui sướng:

“Nào, Tiểu Nguyệt Nhi, ba đút cho Tiểu Nguyệt Nhi ăn nha!” bưng chén cháo trước mặt Tống San San, để Tiểu Nguyệt Nhi ngồi trong lòng mình, một tay ôm đứa nhỏ, một tay xúc thìa cháo, đưa lên miệng thổi cho nguội rồi mới đút cho đứa nhỏ.

Tiểu Nguyệt Nhi vui vẻ há miệng thật to, giống như nuốt luôn cả cái muỗng. Ừm, cháo ba đút thật là ngon!

Thấy con gái ăn uống vui vẻ, Tống San San cũng không cần lo nghĩ, cô cầm đũa gắp một ít rau cho vào muỗng cháo của Diệp Khanh, đứa nhỏ không thể chỉ ăn cháo mà không ăn rau. Tiểu nha đầu này đúng là phân biệt đối xử, nếu là cô đút thì kiểu gì cũng la hét đòi hỏi cho thêm này nọ, nhưng ba đút thì cháo không cũng vẫn ăn như thường! Thật là!

Rất nhanh, phục vụ bưng thêm các món ăn lên, Diệp Khanh tỉ mỉ hỏi Tiểu Nguyệt Nhi thích ăn gì thì sẽ gắp vào chén cháo đút cho ăn.

“Tiểu Nguyệt Nhi, con cũng lớn rồi, tự mình xúc ăn đi”, Tống San San có chút khó xử khi thấy con gái đột nhiên được chiều chuộng quá đà.

Tống San San rất yêu con nhưng không nuông chiều, 1 tuổi đã dạy con cầm muỗng tự xúc ăn, nếu có làm rơi cơm hay thức ăn lên bàn hay trên người thì cũng nhặt lên ăn hết.

Tiểu Nguyệt Nhi nhìn mẹ cười hì hì, giơ một ngón tay nhỏ xíu lên: “Chỉ 1 lần thôi ạ, hihi, đút 1 lần thôi ạ!”

Tống San San nhìn một lớn một nhỏ ngồi cùng nhau, nếu khuôn mặt Tiểu Nguyệt Nhi gầy đi một chút thì sẽ giống Diệp Khanh như đúc, đúng là cùng huyết thống, vừa gặp mặt đã thân thiết như vậy. Ài, cô khổ sở mang thai 10 tháng bất quá cũng chỉ vì điều này.

Tiêu Yến Tranh và Trần Tĩnh ngồi bên cạnh vừa cho con ăn vừa chú ý tình huống bên kia, thỉnh thoảng nhìn nhau cười, nếu như ba người một nhà kia có thể ở cùng một chỗ với nhau, bọn họ cũng yên tâm được rồi.

Suốt bữa tối, vui vẻ nhất là Diệp Khanh và Tiểu Nguyệt Nhi. Cánh tay Diệp Khanh không hề rời khỏi đứa nhỏ mập mạp, đứa bé này quá sức hợp với hắn, nói chuyện gì cũng được, một bên thoả sức hỏi, một bên tận lực trả lời.

Dĩ nhiên, Diệp Khanh không quên phải chăm sóc người lớn ngồi bên cạnh. Hắn chỉ cần há miệng là chinh phục được tiểu nha đầu vui vẻ, một tay không quên gắp những món ăn ưa thích cho Tống San San, lựa xương cá, lột vỏ tôm…

Bọn nhỏ hôm nay chơi rất vui vẻ, ăn no xong thì rất nhanh đã buồn ngủ, Dâu tây nhỏ ngủ gật đầu tiên, vì thế mọi người kết thúc bữa ăn, quay về nhà nghỉ ngơi.

Tiêu Yến Tranh cùng Trần Tĩnh quay về khách sạn, Tống San San cùng Tiểu Nguyệt Nhi đã có Diệp Khanh, hắn chỉ mong hưởng thụ thời gian riêng tư một nhà ba người.

Tiểu Nguyệt Nhi ngủ mơ màng trên vai Diệp Khanh, trong miệng vẫn còn lẩm bẩm muốn ba về nhà ru ngủ, Diệp Khanh làm sao bỏ qua cơ hội này được, cho dù có chơi xấu cũng phải theo bằng được về nhà, ít nhất phải biết mẹ con cô ở chỗ nào.

Đến lúc này, Tống San San cũng không còn muốn giấu địa chỉ nữa, kiểu gì hắn cũng tìm được nên kệ, cứ để thuận theo tự nhiên, như thế, cô cũng không còn bị áp lực quá lớn nữa, cũng không phải suy nghĩ quá nhiều nữa, cô cũng mệt mỏi rồi. Hai năm qua, ngoài mặt thì cô rất bình tĩnh nhưng trong lòng chỉ mình cô biết có bao nhiêu tư vị.

Chẳng trách có nhiều người theo đuổi tình yêu như thiêu thân lao vào ngọn lửa, dù biết chạy theo nó sẽ dẫn đến ngõ cụt nhưng họ vẫn không hề do dự, bởi chỉ có bản thân mới biết cảm giác cô độc nhớ một người đau đớn đến thế nào.

Bắt xe đi về nhà thuê của Tống San San, nhà không lớn, một phòng ngủ một phòng khách nhưng trang trí rất đẹp và ấm áp, khắp nơi đều là thảm mềm, chắc cố ý bày trí vì đứa nhỏ.

Tiểu Nguyệt Nhi đã ngủ say, Diệp Khanh đặt nó xuống giường, Tống San San c.ởi đồ cho đứa nhỏ, chỉ để lại đồ lót, cơ thể trắng nõn mập mạp đáng yêu không chịu được. Diệp Khanh đắp chăn cho nó, hôn lên trán nó rồi mới đứng lên ra khỏi phòng ngủ.

“Uống chút gì không?” Tống San San hỏi.

Diệp Khanh lắc đầu: “Không cần, mới ăn no rồi”

Người đàn ông nắm tay, kéo cô ngồi xuống sofa.

“San San, có thể cho anh biết tình huống này là thế nào không? Anh có chút mơ hồ, có thể giải thích giúp anh không?”

Tống San San cắn môi, nhẹ giọng nói: “Diệp Khanh, anh thật sự muốn ở cùng mẹ con em sao? Tương lai sẽ không hối hận chứ?”

Diệp Khanh muốn phát điên. Người phụ nữ này tại sao lần nào cũng thế, đưa ra câu hỏi đều không ngoan ngoãn trả lời mà cứ hỏi ngược lại hắn? Nhưng mà suy nghĩ kỹ một chút mới thấy, vấn đề của cô ấy là không yên tâm với mình, là mình không cho cô ấy cảm giác an toàn. Cũng phải, với tính khí của mình trước đây, làm gì có cô gái nào nguyện ý tin tưởng một tên đàn ông miệng lưỡi trơn tru vô tình vô nghĩa như thế? Các cô chính là kiểu “thà tin có ma còn hơn tin cái miệng hắn”.

“Anh hối hận. Anh hối hận vì đã không biết mình thích em sớm hơn. Anh hối hận vì lần trước em về thành phố D đã không thổ lộ tình cảm với em, khiến chúng ta bỏ lỡ thời gian dài như vậy. Hơn nửa năm không có em, anh đi lại từng chỗ chúng mình đã từng đi qua, anh nhớ từng câu nói, từng biểu cảm, từng hành động của em, sống động như bộ phim đang chiếu trước mặt, sau đó anh càng nhớ em hơn!

“Tống San San, nếu như em vẫn chưa hiểu những gì anh nói thì anh nói lại một lần nữa: Anh thích em, không, anh yêu em! Anh không biết bắt đầu từ khi nào, nhưng anh chắc chắn bây giờ anh yêu em! Nếu em hỏi anh yêu em vì cái gì, anh không nói được, chính là không gặp em thì nhớ, ăn món ngon cũng nhớ em, gặp chuyện vui cũng nhớ em, uống được ly cà phê ngon cũng muốn mang đến cho em một ly, trên đường thấy cái xe điện nhỏ cũng nghĩ là em đang ngồi trên đó…

“Nam nhân tam thập nhi lập, anh đã ngoài 30 rồi, em có thể tin tưởng anh, nếu không phải mỗi ngày đều cạo râu thì anh đã có chòm râu dài rồi, anh làm việc rất đáng tin cậy, em cứ yên tâm”

Diệp Khanh đưa tay nắm vai Tống San San, cúi đầu nhìn vào mắt cô, thâm tình mà trịnh trọng: “Tống San San, Diệp Khanh này thề sẽ đối xử tốt với em và Tiểu Nguyệt Nhi, chúng ta sẽ là một gia đình hạnh phúc. Ông nội và ba mẹ anh cũng sẽ đối xử tốt với em, em không cần lo lắng về chuyện mâu thuẫn gia đình, anh sẽ giải quyết hết! Em chỉ cần ở bên cạnh anh là được!

“Mà đúng rồi, anh còn quên chưa hỏi, em không ghét anh chứ? Em không thích người đàn ông khác chứ? Cho dù trước kia em có thích ai đi nữa, bây giờ em có thể thử thích anh được không? Em nhìn xem anh có hình thức đẹp, khí chất tốt, có xe có nhà, quan trọng nhất là anh yêu em! Anh muốn mang lại hạnh phúc cho em, cho mẹ con em, bởi vì anh cũng muốn được hạnh phúc! Có được không?”

Diệp Khanh không cần chờ Tống San San trả lời, bởi vì mặt cô đã đầy nước mắt không thể nói thành lời, hắn thu tay, ôm cô vào ngực.

“Em không cần phải nói, anh biết, em cũng thích anh đúng không? Nếu không thì tại sao lại khóc thành như vậy? Đồ ngốc nghếch! Thích thì phải ở chung một chỗ với nhau chứ!”

Tống San San khóc thành tiếng, lại sợ đánh thức Tiểu Nguyệt Nhi, chôn mặt trong ngực người đàn ông, cố gắng kiềm chế chỉ còn những tiếng thút thít.

Diệp Khanh ôm chặt lấy cô, nhẹ nhàng dỗ dành: “Ừ, chỉ cho phép em khóc một lần này thôi, sau này không được khóc nữa, anh thích em cười, còn có cả Tiểu Nguyệt Nhi, sau này cũng chỉ được cười, anh thích nhìn mẹ con em cười…”

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play