Hướng Hàn thực ra không định mang quản gia đi cùng, nhưng khi anh rời đi thì đúng lúc bị quản gia nhìn thấy, đối phương lập tức nước mắt lưng tròng, lải nhải: “Tiên sinh muốn đi thì ít nhất cũng phải mang tôi đi cùng chứ, ngài ăn uống kén chọn, lại thích sạch sẽ, không có tôi ở bên hầu hạ, lỡ như sống không thoải mái thì làm sao đây…”
Hướng Hàn ban đầu định gây mê cho ông ngủ tiếp, nhưng nghe vậy lập tức từ bỏ ý định. Không nói đến những thứ khác thì tay nghề nấu ăn của quản gia thực sự rất tốt.
Hai người nhanh chóng đến một ngôi làng nhỏ ở miền Nam, nơi có núi có nước có ruộng, có gà có vịt có ngỗng.
Quản gia ban đầu đủ kiểu khó chịu, lúc thì nói nhà quá cũ, lúc thì nói trẻ con trong làng quá ồn ào, không ngừng khuyên nhủ Hướng Hàn: “Tiên sinh, chúng ta cũng không thiếu tiền, sao phải đến nơi hẻo lánh này. Nếu sợ bị tên khốn nạn đó tìm thấy, chúng ta có thể ra nước ngoài mà.”
Hướng Hàn lắc đầu, nói: “Tôi thấy ở đây cũng tốt, chỉ là nhà ở không được sạch sẽ lắm.” Trên núi trồng các loại dưa đào lê, dưới núi là một cánh đồng lúa nước, phía sau nhà là những cây trúc xanh mướt, bên cạnh còn có một dòng suối, yên tĩnh thanh bình, rất giống với homestay nông thôn mà anh từng đến ở kiếp trước.
Quản gia im lặng một lúc, ngày hôm sau trực tiếp tìm người đến xây một biệt thự độc lập, cố gắng hết sức để Hướng Hàn được sống thoải mái.
Chu Việt Trạch biết Hướng Hàn mất tích, vẻ mặt rất bình tĩnh, ánh mắt vẫn nhìn vào tài liệu, giống như đang nghe một chuyện không liên quan gì đến mình. Nhưng một lúc sau, tay cầm tài liệu của hắn đột nhiên không khống chế được mà run lên, rồi đột ngột đứng dậy, trong ánh mắt sửng sốt của vệ sĩ, lảo đảo rời đi.
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT