“Anh là ai? Tại sao tôi chưa bao giờ gặp anh, ngự quỷ giả mới

sao?”

Nhìn trạng thái thảm hại của em trai mình, ánh mắt Vương Phi

lạnh như băng, bởi vì đối phương nhét đầu em trai hắn ta vào

mông người khác.

Đây hẳn là thủ đoạn linh dị nào đó tạo thành, mà em trai vô dụng

của hắn đang liêu mạng giãy giụa muốn tránh thoát.

"Tôi đúng là người mới, mà tôi cũng chưa từng gặp anh..

Tô Viễn khẽ chớp mắt, nghiêm túc mà nói hắn đúng là người mới,

thời gian trở thành ngự quỷ giả cũng không dài, tuy rằng biết mỗi

thành phố đều có ngự quỷ giả dân gian và người phụ trách,

nhưng đây là lần đầu tiên hắn giao tiếp với ngự quỷ giả ở bản địa

thành phố Tân Hải.

"Không biết em trai tôi đắc tội anh như thế nào, nếu là lỗi của nó,

tôi xin lỗi anh, mong anh nể mặt mà bỏ qua cho nó."

Nếu như không cân thiết, Vương Phi cũng không muốn đắc tội

một ngự quỷ giả lạ mặt, cho dù là người mới, người một nhà hiểu

rõ tính cách nhau, hơn phân nửa là em trai hắn ta đắc tội đối

phương trước, nếu không đối phương cũng sẽ không mạnh tay

như thế. Tuy rằng trong lòng hắn ta rất tức giận thăng em trai

chuyên phá phách này, nhưng chung quy vẫn có quan hệ huyết

thống, nếu đối phương là người mới, vậy hẳn là còn không hiểu

rõ lắm về giới linh dị này, có lẽ có thể lừa gạt một chút.

Ánh mắt Vương Phi lóe lên, âm thầm tính toán.

Nhưng ai ngờ, Tô Viễn nghe xong lại lộ ra biểu tình kỳ quái.

"Xin lỗi? Xin lỗi có hữu ích không? Nếu như xin lỗi sẽ có tác dụng

thì chẳng phải đã hòa bình từ lâu rôi sao?"

Tô Viễn cười nhạo nói: "Vậy không bằng như vậy đi, tôi cũng bắn

anh mấy phát, sau đó xin lỗi anh, anh có thể tha thứ cho tôi

không?

Trong tay hắn vẫn là súng lục đặc chế cướp được từ Vương Vũ,

bên trong có thành phần vàng.

"Vậy anh muốn sao? Làm sao mới có thể thả em trai tôi ra, tuy

rằng nó có lỗi trước, nhưng không phải anh cũng chưa xảy ra

chuyện sao?"

Sắc mặt Vương Phi âm trầm, nói cho cùng hắn ta vẫn không để

Tô Viễn vào mắt, trong mắt hắn, phía hắn ta có hai người, hắn ta

cũng không tin Tô Viễn thật sự dám cùng liều mạng với mình,

cùng lắm mà chết thì bôi thường chút tiền.

"Chờ tôi xảy ra chuyện rồi còn cân anh xin lỗi sao?"

Lời này quả thực không lọt tai, biểu tình Tô Viễn càng thêm lạnh

như băng, nếu hắn là người bình thường vậy hôm nay thật sự

phải chết ở chỗ này.

Viên đạn làm bằng vàng tuy rằng tương đối mềm, nhưng cũng có

thể bắn chết người.

"Tôi rất tò mò, nếu em trai anh biết trên thế giới này có ngự quỷ

giả, có sự kiện linh dị, có lệ quỷ, nhưng là ai cho hắn ta dũng khí

khiêu khích loại người như chúng ta, chẳng lẽ vì anh? Hay là cái

thứ xăng pha nhớt bên cạnh anh."

Mắt thấy Tô Viễn không hê sợ hãi, sắc mặt Vương Phi không khỏi

có chút khó coi, không nghĩ tới đối phương khó nói chuyện như

vậy, chẳng lẽ thật sự không thèm để tâm đến hai ngự quỷ giả

bọn họ?

"Tôi hiểu rõ tính cách em trai mình, tuy nó quen thói kiêu ngạo

một chút, nhưng không ngốc đến mức đi trêu chọc ngự quỷ giả,

đó là do anh không nói rõ thân phận từ trước, nếu anh sớm nói

anh là ngự quỷ giả, vậy chắc chắn nó không dám làm như vậy...

Tô Viễn nhìn đối phương như một kẻ ngốc, nói: "Chẳng lẽ tôi phải

đi làm một tấm bảng viết "tôi là ngự quỷ giả' rồi treo trên cổ

sao?"

"Đồ ngu, đầu óc anh bị lệ quỷ ăn đúng không? Làm sai thì phải

trả giát"

Vương Phi nhíu mày nhìn bộ dáng hùng hổ bức người của đối

phương, vậy hôm nay hắn ta cũng không hiền nổi nữa, đến giờ

hắn ta cũng không cảm thấy mình có lỗi.

Theo hắn ta, hắn ta là tiên bối, có thể xin lỗi một người mới ngự

quỷ giả đã không tôi rồi.

Nếu đã không biết điều, hắn ta cũng không ngại động thủ giết

chết người mới này, dù sao lệ quỷ trong thân thể ngự quỷ giả

cũng là thứ rất đáng giá.

Ngự quỷ giả rất khủng bố, nhưng cũng không phải hoàn toàn

không thể đối phó, càng đừng nói đến song phương đều là cùng

một loại người, nhân số bên hắn ta còn chiếm ưu thế, tương

đương với hai lệ quỷ đồng thời đánh mội.

Cùng lắm thì cho Nhạc Trấn Sơn đủ lợi ích để anh ta cùng mình

động thủ.

Hoặc là không làm, hoặc là diệt!

Vương Phi và Nhạc Trấn Sơn liếc nhau một cái, hai người hợp tác

thời gian dài nên sớm đã ăn ý, một ánh mắt là có thể hiểu được ý

tứ của đối phương.

Nhưng mà trong mắt Tô Viễn, hắn lại không thấy vậy.

Hai người này có gì đó không ổn, bọn họ có vấn đề! Hai người

đàn ông lại nhìn nhau đắm đuối, hơn nữa còn liếc mắt đưa tình,

làm cho người ta cảm thấy tình "huynh đệ" bắn ra bốn phía.

Phải biết rằng, trong mắt Tô Viễn, trang phục của một người

trong đó phi thường biến thái, rất khó làm cho người ta không

hoài nghi giữa hai người có bí mật gì không thể cho người khác

biết hay không.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play