"Không nói phải không?" Tô Viễn khẽ nhíu mày, hắn đang chuẩn

bị đi vê phía trước, bỗng nhiên phát hiện đối phương lộ ra tia

nguy hiểm, sau đó hắn ta giơ khẩu súng lục vàng lên, bóp cò.

"Chết đi, đồ quái vật."

"Viễn Tử cẩn thận!"

Tô Viễn khoát tay, ngăn Sử Tiến muốn xông tới.

Đoàng!

Tiếng súng vang lên, Tô Viễn vẫn đứng tại chỗ, hoàn hảo không

tổn hao gì, quỷ dị chính là một người bên cạnh Vương thiếu lại

đột nhiên ngã xuống, trong mắt rõ ràng xuất hiện lỗ đạn, máu

tươi chảy ra, hắn ta co giật vài cái trên mặt đất rồi bất động.

Chết người rồi...

Thật sự có người chết rồi.

Nữ sinh theo bản năng thét chói tai nhưng nhanh chóng được Sử

Tiến và nhóm Trịnh Kiện trấn an, quỷ nhãn trắng bệch của Tô

Viễn lộ ra tà tính, nhìn những tên lộ vẻ sợ hãi và tuyệt vọng kia,

ngữ khí bình thản nói:

"Vàng chỉ không thể bị lực lượng của lệ quỷ ảnh hưởng mà thôi

muốn đối phó người như bọn tôi mà chỉ dựa vào một khẩu súng,

cậu không khỏi quá ngây thơ rồi?" "Tôi còn tưởng cậu có thứ gì

để kiêu ngạo như vậy, chỉ bằng cái này?”

Ánh mắt Vương thiếu lộ vẻ khó tin, hắn ta không tin có người có

thể tránh được viên đạn, đây nhất định là giả, cho dù là loại

người kia cũng tuyệt đối không có khả năng làm được!

Không tin tà, hắn ta lại giơ vũ khí lên, nhưng mà lúc này lại nghe

được giọng của Tô Viễn.

"Còn không tin? Võ dụng thôi, cậu vẫn còn cho rằng trong tay cậu

là súng hay sao?"

Hắn ta theo bản năng nhìn lại, chỉ thấy không biết từ khi nào, vũ

khí trong tay lại biến thành một con rắn hổ mang. Rắn hổ mang

thè lưỡi, thân hình vặn vẹo, cảm giác lạnh lẽo trơn nhẫn kia

không ngừng nhắc nhở hắn ta đây là con rắn thật, hắn lộ vẻ sợ

hãi, đột nhiên nhìn thấy miệng rắn há to, muốn cắn vào tay mình,

hắn ta theo bản năng ném nó ra ngoài.

"Có rắn! Có rắn át I"

Nhìn hắn ném rắn về phía mình, Tô Viễn khẽ cười lạnh, tên này

quả nhiên tâm tư ác độc, ngay cả cái này cũng muốn hãm hại

hắn một phen.

Kể cả thời điểm vừa rồi nổ súng cũng vậy, nếu như hắn thật sự là

một người bình thường, vậy chẳng phải là chết chắc sao?

Người ác độc như thế, không thể lưu lại!

Tô Viễn tiến lên một bước, lại quỷ dị xuất hiện ở vị trí rắn hổ

mang rơi xuống, hắn nắm lấy con rắn trên mặt đất, trên mặt

không hề sợ hãi.

"Làm sao cậu biết thứ cậu ném là con rắn chứ không phải súng

của cậu?”

Dứt lời, con rắn vốn quấn quanh trong tay Tô Viễn lại bất chợt

biến thành một khẩu súng lục toàn thân nhuộm vàng.

Năng lực quỷ vực đối với người bình thường mà nói thật sự quá

khó hiểu, đây cũng là nguyên nhân vì sao ở giai đoạn đầu của

"Khủng bố sống lại" bị ngự quỷ giả gọi là năng lực vô giải. Tô

Viễn vận dụng quỷ vực dùng để đối phó mấy người này, cũng

không khác gì bắt nạt trẻ mẫu giáo.

Hắn xoay họng súng, nhắm ngay những người đó, Tô Viễn nói:

"Nhìn bộ dáng của cậu, cho dù biết đến sự tôn tại của loại người

như tôi, phỏng chừng cũng không hiểu nhiều, quên đi, còn có di

ngôn gì muốn nói không? Nếu không có, tôi sẽ tiễn cậu một

chặng đường.

"Không! Mày không thể. giết tao', đứng trước cái chết, người

được xưng Vương thiếu rốt cục biết sợ hãi, rượu cũng tỉnh, cũng

không kiêu ngạo.

Vẻ mặt Tô Viễn kỳ quái nói: "Vì sao tôi không thể giết cậu? Cậu

đã nổ súng vào tôi rồi, sao tôi lại không thể giết cậu?"

"Bởi vì anh trai tao cũng giống mày, cũng là ngự quỷ giả, nếu

mày giết tao, anh ấy nhất định sẽ không tha cho mày. .

Tô Viễn hiểu rõ, quả nhiên là như vậy, nếu không thật khó có thể

giải thích một người bình thường lại dám công khai nắm giữ vũ

khí, hơn nữa còn là vũ khí bằng vàng cực kỳ đặc thù, trừ phi hắn

ta có người thân nhân là ngự quỷ giả, hơn nữa có thể thu được

một vài tin tức liên quan đến sự kiện linh dị từ người đó.

"Ồ, phải không? Tôi lại sợ quá đi, chi bằng như vậy đi, tôi cho cậu

một cơ hội, cậu đi gọi anh trai tới đây, tôi xem hắn ta có thể cứu

được cậu hay không?”

Tô Viễn mỉm cười, nhưng ở trong mắt đối phương, hắn lại giống

như ác ma.

Nào, mau gọi điện thoại cho hắn ta đến, không gọi thì sẽ chết

đó.'

Mà lúc này, trong một căn phòng riêng lớn ở tâng hai quán bar có

hai người đang ngồi uống rượu.

Trên một chiếc ghế sô pha to, rộng có hai người đàn ông có vóc

dáng khá cao lớn, duy chỉ có trang phục vô cùng kỳ quái. Một

người bọc mình kín mít, rõ ràng là mùa hè, trong phòng còn bật

điều hòa nhưng lại che kín mít không kẽ hở, người còn lại ăn mặc

tương đối bình thường, nhưng trên mặt lại trang điểm cực kỳ dọa

người.

Làn da vốn nên ngăm đen lại bôi lớp phấn dày trắng toát, trông

như người chết, mà hai má lại trét phấn hồng, ngũ quan thô

kệch, mày rậm mắt to, phối hợp với trang điểm như vậy, nhìn thế

nào cũng thấy đáng sợ.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play