Đáp án chỉ có một, đó chính là căn nhà quỷ ám này đã biến thành

một nơi linh dị, tương tự như không gian linh dị, ví dụ như không

gian quỷ đi qua, hay những căn phòng trên tâng bốn của khách

sạn Caesar...

Những nơi này có bao nhiêu ngự quỷ giả bình thường cũng vô

dụng, chứ đừng nói là một đạo sĩ giả lừa gạt, ngay cả Tô Viễn

cũng không dám xâm nhập quá độ, phát hiện không đúng thì trực

tiếp lui ra.

Bởi vì thu hoạch cùng mạo hiểm không tương xứng, hắn cũng

không cân mạo hiểm như thế, ngôi vững trên đài câu cá chẳng

phải là tốt sao?

'Cao nhân, pháp sưit ! Đại sưi Đừng đi, cậu đừng đi, tôi trả 5

triệu... Không! Mười triệu, mười triệu có được không, cầu xin

cậu...

Người nọ nói cái gì ở phía sau, Tô Viễn đã nghe không rõ, bởi vì

lúc này hắn sử dụng quỷ vực rời khỏi nơi này.

Muốn triệt để giải quyết vấn đề nhà quỷ, cho dù là tổng bộ cũng

không chắc có thể xử lý tốt, Tô Viễn lại càng không cảm thấy

mình có thể xử lý được, tuy rằng mười triệu quả thật rất thơm.

Có lẽ... Hắn nên kiếm chút tiền sao?

Đang lúc trong đầu Tô Viễn hiện lên ý nghĩ này, bỗng nhiên có

một chiếc xe buýt quỷ dị xuất hiện ở trong quỷ vực của hắn, sau

đó nhất ky tuyệt trân, nó xuyên qua quỷ vực rồi biến mất ở đằng

xa.

Đây là...

Tô Viễn có chút trợn tròn mắt, tuy rằng hôm nay hắn mở ra quỷ

vực tầng thứ nhất, nhưng gần đây hình như cái gì cũng có thể

tùy tiện xâm lấn quỷ vực của hắn, như này cũng quá mất mặt

rồi?

Nhưng một giây sau, sắc mặt Tô Viễn thay đổi mạnh mẽt

Hắn biết xe buýt đó là gì! Đó là chiếc xe buýt chở quỷ !

Bởi vì thời khắc xe buýt đi vào quỷ vực, một bộ phận của quỷ vực

bị ngăn cách, giống như dòng nước đang chảy gặp phải tảng đá

ngăn cản, tách ra rồi mới hợp lại, mà quỷ vực giống như dòng

nước, xe buýt chính là tảng đá kia.

Khoảnh khắc xe buýt đi qua, quỷ vực tách ra lại hợp lại, mãi cho

đến khi xe buýt rời đi.

Lúc này, Tô Viễn mới hiểu được, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.

Đến bây giờ, thứ hắn mơ ước bấy lâu lại đột ngột xuất hiện trước

mắt, niềm hạnh phúc đến quá bất ngờ, đột ngột đến nỗi khiến Tô

Viễn ngây ngẩn cả người.

Sau khi hắn lấy lại tinh thần, chiếc xe buýt đã dân xa.

"Không! Không được đi! Tôi vẫn chưa lên xe! Tôi vẫn chưa lên xe

buýt mà, chờ tôi đã! Dừng lại cho ông! Ông đây muốn lên xe

buýt!"

Giờ này khắc này, Tô Viễn vô cùng kích động, ngay cả quỷ nhãn

cũng đang lóe sáng, đây là cơ hội lớn nhất mà hắn gặp được ở

thế giới này, dù sao cũng không được phép vụt qua.

'Mày không thoát được đâu

Đôi mắt hắn lóe ra màu tăm tối, quỷ vực tiếp tục khuếch trương,

ngay sau đó, thân hình Dương Gian bỗng nhiên xuất hiện trên

đường quốc lộ. "Hả?”

Nhất thời, những người xung quanh trợn mắt hoảng sợ với sự

xuất hiện bất ngờ của anh ta, có người còn theo bản năng phanh

gấp, bởi vì sợ đụng phải cái người không biết chui ra từ đâu này.

Rõ ràng trời còn sáng mà sao lại bị ma ám.

Tô Viễn không để ý tới những thứ này, hắn tiếp tục sử dụng quỷ

vực đuổi theo xe buýt. Theo hướng xe buýt rời đi, quỷ vực không

còn bao trùm bốn phương tám hướng nữa, mà bao phủ có mục

đích, tạo thành một con đường nhỏ chỉ dành cho một người đi lại,

kéo dài vê phía trước.

Đây là một cách dùng khác của quỷ vực, hắn đã lấy cảm hứng từ

Dương Gian.

Phạm vi bao phủ của quỷ vực là cố định, nhưng chỉ cần thay đổi

hình dạng, khoảng cách này có thể được mở rộng.

Nếu như là bao trùm bốn phía, quỷ vực của Tô Viễn cùng lắm chỉ

kéo dài khoảng một trăm mét. Ở phạm vi quỷ vực, chỉ nói vê quỷ

vực tâng thứ nhất, phạm vi quỷ nhãn của hắn lớn hơn nhiều so

với Dương Gian.

Khuyết điểm cũng rõ ràng, quỷ vực của hắn không thể làm được

giống như Dương Gian, chỉ cần dựa vào quỷ nhãn là có thể mở ra

quỷ vực nhiều tâng.

Nếu như không khuếch tán phạm vi quỷ vực khắp xung quanh mà

chỉ là bao trùm một cái khoảng bằng còn đường nhỏ đủ một

người đi, vậy quỷ vực của Tô Viễn có thể kéo dài vê phía trước ít

nhất hơn một ngàn mét.

Nói cách khác, khoảng cách hơn một ngàn mét trong nháy mắt là

có thể đuổi kịp.

Quỷ vực bao trùm, Tô Viễn biến mất tại chỗ.

Ngay tức khắc, hắn xuất hiện ở điểm đen cuối, nơi cách vị trí ban

đầu một ngàn mét.

Sau đó quỷ vực lại bao trùm qua, lần thứ hai Tô Viễn biến mất tại

chỗ.

Quỷ dị chính là, hắn đã đuổi kịp xe buýt nhưng quỷ vực không

cách nào xâm nhập vào bên trong nó.

Mỗi lần bóng tối do quỷ vực tạo thành sắp chạm tới, nó lại tự

động phân tán, sau đó khiến Tô Viễn không thể không dừng lại,

trơ mắt nhìn xe buýt quý báu dần đi xa, vì thế hắn chỉ có thể đuổi

theo lần nữa.

'Dừng xe lại! Dừng lại, dừng lại một chút thôi mài! Ở đây vẫn còn

một vị khách này!"

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play