Thứ ba là không thể đánh dấu được linh dị không thuộc lệ quỷ

gốc, ví dụ như quỷ nô, ví dụ như vật mở rộng lực lượng linh dị

hoặc ngự quỷ giả.

Cho nên muốn phán đoán được thứ đối mặt có phải là lệ quỷ gốc

hay không, kỳ thật đối với Tô Viễn rất đơn giản, chỉ cân đánh dấu

là được.

Mà bây giờ đánh dấu thất bại, cũng đủ để chứng minh hành lang

bên phải ẩn chứa nguy cơ, là thuộc vê một loại linh dị mở rộng.

Mãi cho đến khi lui vê bức tường bình phong, tốc độ cháy của

nến quỷ mới khôi phục bình thường. Thần sắc Tô Viễn không dễ

chịu, tuy hắn khống chế đủ mảnh ghép linh dị, nhưng không ai

dám cam đoan mình nhất định có thể chống lại sự tập kích của lệ

quỷ.

Một khi liên quan đến linh dị, bạn có thể thành công vô số lần,

nhưng thường chỉ cần thất bại một lần cũng đủ để chết.

Hai bên đều có lệ quỷ, mà hắn đều không biết quy luật giết người

của lệ quỷ hai bên, chuyện này vô cùng phiên lòng.

Hiện tại Tô Viễn không có nhiêu lựa chọn lắm, đơn giản chỉ có hai

loại sau.

Hoặc là dựa vào nến quỷ, một mạch xông lên, chỉ cân ở giữa

không xảy ra chuyện ngoài ý muốn, phỏng chừng nến quỷ có thể

chống đỡ đến khi đi hết hành lang. Chẳng qua sau khi đi qua

hành lang, phỏng chừng nến quỷ cũng cạn.

Với Tô Viễn mà nói, nó chính là hàng khan hiếm, dùng hết cây

này, chờ lân sau đánh dấu cũng không biết phải đợi bao lâu.

Nếu như không cân nến quỷ, vậy chỉ có thể thông qua lực lượng

linh dị do bản thân khống chế xông tới, thấy cái đánh cái đó,

thắng bại không cách nào xác định.

Biện pháp đầu cần thận trọng, dè dặt, đáng tiếc nến quỷ không

nhiêu, biện pháp sau phải cứng đầu, đánh thắng thì tốt mà đánh

thua thì xuống địa ngục làm việc.

Ánh mắt Tô Viễn khẽ động, âm thâm suy tư.

"Quỷ che mắt có thể che đậy cảm giác của lệ quỷ đối với bản

thân, nhưng hạn chế tương đối lớn, nếu những đôi giày kia giống

như hành lang bên trái, tương tự phương tiện nguyên rủa thì quỷ

che mắt thì không có tác dụng, bởi vì tương đương với việc hắn

chủ động đứng ra chống lệ quỷ tập kích, có che cũng phí công.'

"Nhưng quỷ cước hẳn là có thể trực tiếp giãm lên, không biết có

thể bị hạn chế hay không. Nói không chừng hắn có thể lấy miễn

phí một đôi giày, lệ quỷ cho hắn đôi giày nhỏ, nhưng nếu cộng

thêm quỷ vực... không biết quỷ vực có thể ngăn cách những đôi

giày kia hay không...

Ấy! Quỷ Vực?

Bỗng nhiên, Tô Viễn nghĩ tới cái gì đó, hắn như có điều suy nghĩ

nhìn chằm chằm bức tường bình phong kia.

Đúng rồi, tại sao hắn phải đi bộ ở hành lang?

Tôi có thể đi đường khác!

Một nhà tư tưởng đã nói rằng, trên đời này làm gì có đường,

người ta đi mãi cũng thành đường thôi. Đó là Lỗ Tấn.

Quỷ vực có thể khiến hắn không để ý đến trở ngại địa hình, vậy

vì sao hắn không trực tiếp Xuyên qua tường?

Tô Viễn vỗ đầu một cái, cảm giác có chút ảo não, nếu nghĩ sớm

một chút nói không chừng cũng không cần gọi quỷ vực.

Hắn cầm nến quỷ tiến lại gân, dưới ánh nến chiếu rọi, bức tường

không có bất kỳ dị thường nào, tốc độ cháy của nến quỷ cũng

không biến hóa.

Tốt, an toàn!

Sau một khắc, quỷ vực bao trùm toàn thân, Tô Viễn trực tiếp

Xuyên qua tường.

Sau khi đến phía bên kia của bức tường, cảnh tượng trước mắt

không khỏi làm cho hắn cả kinh. Cả đình viện đều được bố trí

trong không khí vui vẻ, khắp nơi đều dán đầy giấy cắt chữ hỷ

màu đỏ, giống như có người trong phủ kết hôn.

Nhưng quỷ dị là, chính giữa đình viện bày hai quan tài màu đỏ,

bên ngoài quan tài cũng dán đầy chữ hỉ, giữa hai quan tài còn

dùng vải đỏ nối liên với nhau, một nhóm người vây quanh quan

tài, trên mặt lộ ra ý cười khó có thể che giấu.

Nếu như chỉ là như vậy, Tô Viễn cũng không đến mức cảm thấy

giật mình, hắn ngạc nhiên chính là, những thứ vây quanh quan

tài đều là người sống.

Hoặc là nói, từng là... Và bây giờ đều đã chết.

Những người này có nam có nữ, nắm tay nhau vây thành một

vòng tròn, vây kín hai bộ quan tài, mặt bọn họ rất nguy hiểm,

nhưng đầu lại quay ngược với thân thể.

Nói cách khác, vốn là vị trí sau gáy, giờ phút này lại biến thành

mặt, vị trí mặt biến thành gáy, tựa như cổ xoay tròn một trăm

tám mươi độ, toàn bộ thay đổi phương hướng.

Hai cỗ quan tài, tơ đỏ làm mối, ký kết hôn nhân.

Người chết vây quanh quan tài, khuôn mặt tươi cười, vẻ mặt vui

sướng.

Cảnh tượng này nhìn thế nào cũng vô cùng quỷ di. Tô Viễn có

chút giật mình, theo lý mà nói, lệ quỷ hẳn là sẽ không làm loại

chuyện này, vậy chủ đề tầng thứ nhất của phòng quỷ này vốn là

như vậy?

Hắn cẩn thận đánh giá những thi thể này, phát hiện cũng không

phải đầu bọn họ bị vặn lại mà vốn là như thế, cổ của họ còn

nguyên vẹn không tổn hao gì, giống như sinh ra đã thế, trời sinh

dị dạng.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play