Ở Bắc Kinh, anh ta đã dùng quỷ nhãn mở ra quỷ vực tâng năm,

xé rách quỷ vực của quỷ sai, cứu một mạng ngự quỷ giả.

Tô Viễn cũng có lý do hoài nghi hắn cũng mở ra quỷ vực tâng

năm, nếu không thật sự khó có thể giải thích rốt cuộc hắn đã rời

đi như nào dưới sự áp chế của quỷ vực thôn Hoàng Cương.

Quỷ vực tâng năm, trong tình huống bình thường, thậm chí còn

có thể "tiễn" một vài lệ quỷ trình độ khủng bố không quá, ngẫm

lại thật khiến cho người ta vui vẻ.

Điều duy nhất không tốt là quỷ vực tâng năm không phải chuyện

mà Tô Viễn bây giờ muốn làm là được.

Lúc này, giường dưới đột nhiên thò đầu ra, cắt đứt suy nghĩ của

hắn.

Chỉ thấy Trịnh Kiện nắm lấy lan can bên cạnh giường Tô Viễn, bĩu

môi đáng thương nói: "Viễn Tử à, lão đại đi theo đuổi em gái, lão

nhị dẫn theo bạn gái đến thư viện học tập, chỉ còn lại có hai tên

độc thân chúng ta ở chỗ này một mình canh giữ giường trống.

Cậu thấy có trống trải không, cô đơn không, khó chịu không?

"Cậu muốn động dục thì vui lòng đừng đối mặt với tôi."

Tô Viễn không chút thay đổi nói, ký túc xá này là một phòng bốn

người, lão đại tên là Sử Tiến, tuy rằng tên không ra sao, nhưng là

một phú nhị đại hàng thật giá thật, dù sao mới lên năm nhất đại

học đã có thể đi Mercedes, dù sao cũng giàu hơn mấy sinh viên

nghèo trong túi quân không có nổi hai đồng tiền như bọn họ.

Lão nhị tên là Tống Ngữ Thư, là một tên học sinh giỏi, gia cảnh

bình thường nhưng lại có bạn gái, bọn họ đã yêu đương nhiều

năm.

Lão tam là Trịnh Kiện, vô cùng tầm thường, ngoại trừ vừa ngốc

vừa đê tiện ra thì không có bất kỳ ưu điểm gì, có lẽ da mặt dày

cũng có thể coi là ưu điểm?

Đương nhiên Lão tứ tự nhiên là Tô Viễn, một ngự quỷ giả bình

thường đi khắp nơi đánh dấu.

Mà lúc này, lão đại cả đêm không về, lão nhị đi thư viện, đương

nhiên chỉ còn lại Tô Viễn và Trịnh Kiện ở đây.

"Ôi, cậu xem cậu sao đi ra ngoài một chuyến mà còn làm mắt làm

bị thương thế này, lần này còn có chị gái nào muốn làm bạn gái

cậu nữa chứ.

Cậu ta đang nói Tô Viễn hiện giờ lấy vải lụa che hai mắt, đôi mắt

quỷ kia giờ đã thay thế hai mắt Tô Viễn, lúc nào cũng đeo kính

râm thì cũng bất tiện nên Tô Viễn lấy vải che, dù sao cũng không

che được tâm mắt quỷ nhãn, hắn vẫn có thể nhìn thấy. Tô Viễn

nói mắt bị thương, còn cố ý đến bệnh viện xin giấy chứng nhận,

lúc trước khi bác sĩ nhìn thấy đôi mắt kia của hắn, suýt chút nữa

trực tiếp kéo người tàn tật là hắn đi lĩnh chứng, nên xin giấy

không hề khó.

Nếu hắn có thể thắt một bím tóc, vậy chính là bản sao tuyệt vời

của nhà sư mù.

'Anh em tốt, không tìm được bạn gái cũng không quan trọng, chờ

ngày nào đó tôi xuyên không hoặc sống lại thành chị gái nhỏ, tôi

chắc chắn sẽ giúp cậu sảng khoái đầu tiên."

Tô Viễn không nói gì mà xoay người, quay lưng vê phía anh ta

không thèm phản ứng nữa, mức độ ngốc nghếch của người này

ngày càng cao. Có câu "gân mực thì đen, gần đèn thì rạng”, nếu

nói chuyện với người này lâu, chỉ sợ ngay cả chỉ số thông minh

cũng sẽ bị kéo bằng cậu ta, sau đó lại bị đối phương dùng kinh

nghiệm phong phú và lý luận đánh bại, khiến ngươi cảm thấy lời

cậu ta nói thật mẹ nó có đạo lý.

Vô hình giảm IQ là trí mạng nhất!

Dù thế nào, hắn vẫn phải tiếp tục đánh dấu, chờ mảnh ghép càng

ngày càng hoàn thiện, có lễ có thể biết càng nhiều nội tình, ví dụ

như chân tướng thế giới hay thời kỳ Dân Quốc đến tột cùng đã

xảy ra chuyện gì... Tiếp theo hắn phải đi đâu để đánh dấu?

Trong nguyên tác còn nhiều nơi có thể đánh dấu nhưng đều rất

nguy hiểm, ví dụ như nhà cổ Vương gia, khách sạn Caesar ở

thành phố Trung Sơn, quỷ họa, nghĩa trang kia...

Còn nhiều nơi có thể đánh dấu nhưng mức độ nguy hiểm cũng

không thể nghi ngờ, tổng bộ cảnh sát quốc tế là lựa chọn rất tốt,

nơi đó giam giữ rất nhiều lệ quỷ, luận vê độ an toàn thì đó là nơi

an toàn nhất.

Nhưng hắn không có biện pháp đột nhập nơi đó, chỉ riêng lão Tần

kia phỏng chừng cũng quá sức với hắn, ngự quỷ giả sống từ thời

dân quốc đến bây giờ, tuyệt đối sẽ không phải đèn cạn dâu, mà

bên trong tổng bộ cũng tuyệt đối sẽ không chỉ có một mình lão.

Đáng tiếc một nơi tốt như vậy...

Về phần quỷ họa thì không cần suy nghĩ, ít nhất trước mắt không

cân quan tâm, Tô Viễn cảm giác thứ đó còn khủng bố hơn quỷ

sai, như vậy còn có chỗ nào đây?

Bóng bay đầu người ở Trung Sơn? Khách sạn Caesar?

Khách sạn có lẽ có thể suy nghĩ một chút, dù sao hắn còn nhớ đại

khái cốt truyện, nhưng bóng bay đầu người cũng phải cân nhắc,

trong kịch bản cũng không viết ra, lỡ quỷ còn không tìm được mà

đầu mình bay trước rồi vậy thì lại vui quá.

Thực tế, lựa chọn tốt nhất cho hắn có lẽ chiếc xe buýt đó.

Nghĩ đến đây, Tô Viễn không khỏi khẽ thở một tiếng.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play