Đó là quỷ thủ của Sở Nhân Mỹ. Sử dụng lệ quỷ để đấu với lệ quỷ

chính là cách an toàn nhất.

Nhưng mà lúc quỷ thủ của Tô Viễn sắp chạm vào con mắt thì một

điều rùng rợn đã xảy ra. Con mắt đó đột nhiên rơi lệ. Không! Đó

là máu tươi!

Chất lỏng màu đỏ tươi từ trong mắt chảy ra nhưng không có rơi

xuống đất. Ngược lại giống như bị bốc hơi, nổi lên một tầng

sương mù màu đỏ kỳ dị.

Khoảnh khắc hắn chạm vào màn sương, một cảnh tượng kinh

hoàng đã xảy ra.

Quỷ thủ của Sở Nhân Mỹ có dấu hiệu bị ăn mòn và trên làn da

trong suốt như pha lê ban đầu xuất hiện những đốm đỏ lớn, hơi

giống những đốm của xác chết.

Là đùa sao, cái gì thế này?

Ngay cả cơ thể của lệ quỷ cũng có thể bị ăn mòn sao?

Thấy vậy, Tô Viễn không khỏi kinh hãi.

Đây giống như là một lời nguyên quỷ dị nào đó, cho dù là lệ quỷ

cũng có thể bị ăn mòn. Cũng không biết sương mù đỏ này sở hữu

loại năng lực siêu nhiên đáng sợ gì mà ngay cả quỷ vực cấp độ

thâm sâu cũng không có cách nào ngăn cản hoàn toàn .

Nhưng nếu chỉ có như vậy cũng sẽ không làm Tô Viễn dừng tay

mà vì lúc này còn có một nhân tố khác ngoài ý muốn.

Tô Thiển.

Sương mù màu đỏ đã muốn lan gần đến Tô Thiển nhưng cô

không nhận ra điều đó. Nếu Tô Viễn tiếp tục làm điều gì đó mạnh

mẽ với con mắt này, khả năng cao là cô sẽ bị ảnh hưởng bởi lực

lượng linh dị và bị giết chất.

Bởi vì lúc này, Tô Viễn phát hiện trên tấm bùa thế thân mà hắn

đưa cho cô đã xuất hiện vài vết nứt.

Vì vậy, Tô Viễn đã phải dừng hành động của mình lại.

"Con quỷ này thậm chí còn đáng sợ hơn tôi tưởng. Những đám

sương mù kỳ lạ đó là một loại sự kiện linh dị, ngay cả quỷ vực

thâm sâu cũng không thể ngăn cản chúng. Chúng xuất hiện giống

như là một lời nguyên linh dị, rất có thể là một lời nguyền khủng

khiếp. Tôi không quan tâm đến Sở Nhân Mỹ nhưng tôi sợ Tô

Thiển sẽ không thể sống sót. Không được, tôi không thể bốc

đồng như vậy."

Trong khoảng thời gian ngắn ngủi tạm dừng, Tô Viễn suy nghĩ

một số chuyện, phân tích tình hình hiện tại.

Con quỷ trong phần mềm ma quái ẩn nấp trong một không gian

linh dị sâu thẳm. Đôi mắt mà chúng ta đang đối mặt bây giờ chỉ

là một phần biểu hiện ma quái của nó hoặc là thực thể của nó rất

đặc thù, chỉ cần tác động mạnh mẽ là đã không thể làm gì được.

Cho dù là sử dụng đinh gắn lên quan tài cũng rất có khả năng

không thể đối phó được với loại thực thể không phải lệ quỷ này.

Bây giờ, hắn chỉ có thể rút lui trước.

Đột nhiên, Tô Viễn biến mất không thấy đâu.

Tưởng như không có chuyện gì xảy ra, mọi thứ trở vê vị trí ban

đầu.

Ngay sau đó, Quỷ vực biến mất mà Tô Thiển còn không biết vừa

rồi trong quỷ vực đã xảy ra chuyện gì, cũng không biết mình

thiếu chút nữa bị lực lượng linh dị ảnh hưởng và giết chết. Theo

như cô nhớ, Tô Viễn vừa rồi đứng ở cách đó không xa kêu cô

dùng phân mêm ma quái chụp ảnh cho hắn mà thôi.

Sau khi Tô Viễn dừng lại, mọi thứ trở lại bình thường, như thể

mọi thứ xảy ra vừa rồi đều là ảo giác. Sau khi cuộc đối đầu linh dị

dừng lại, vết đỏ trên tay Sở Nhân Mỹ dần dần mờ đi chứng tỏ lực

lượng linh dị đã bị xua tan. Nhưng Tô Viễn đã có thể cảm nhận

được có một cảm giác lạnh lẽo không thể giải thích được xâm

chiếm không gian.

Đây có lẽ là lời nguyên của phân mềm ma quái. Đối với hắn mà

nói cũng không phải vấn đề lớn. Bởi vì quỷ không thể bị giết chết.

Chỉ có lệ quỷ mới có thể chống lại lệ quỷ và Sở Nhân Mỹ đã giúp

hắn giải quyết rất tốt vấn đề này.

Tương tự, hắn có chút tò mò, nếu lời nguyền quấn lấy Sở Nhân

Mỹ thì sẽ như thế nào?

Sẽ khiến Sở Nhân Mỹ chết sao?

Điêu này cũng không có khả năng.

Mặt khác lúc này, Tô Thiển không khỏi sững người sau khi nhìn

vào những bức ảnh được chụp trên điện thoại.

Bởi vì trong bức ảnh không có xuất hiện hình ảnh Tô Viễn chết

như thế nào. Ngược lại xuất hiện một cảnh tượng cực kỳ kinh

khủng trên màn hình.

Bên trái của hắn là một cô gái đáng sợ mặc áo choàng xanh, tóc

rối bù, nhìn không rõ khuôn mặt, chỉ có một đôi mắt không có

con ngươi đáng sợ dưới mái tóc dài.

Bên phải hắn là một đứa trẻ rất gầy, trên người khoác một tấm

vải liệm rất cũ, tương tự như bộ quân áo mà các người già mặc

khi chết, da dẻ xám xịt, không giống người sống. Đôi mắt vốn

ngây thơ lại hiện ra một loại dữ tợn đáng sợ.

Đứa trẻ một tay nắm Tô Viễn, một tay nắm một bóng ma ghê sợ.

Bóng ma có chút mơ hồ, chỉ có thể nhìn rõ đường nét là hình

người nhưng lại thiếu đi một đôi chân.

Hơn nữa bối cảnh của bức ảnh cũng không phải là ký túc xá mà

là ở một khung cảnh quái dị nào đó. Sau lưng mấy người là hình

ảnh của một thôn trang.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play