Tổng bộ không còn cách nào khác, rốt cuộc ngồi không yên, vì

thế đưa ra giá đủ để mời Dương Gian và ba đội trưởng khác cùng

nhau giải quyết sự kiện linh dị của hồ quỷ.

Nhân vật cấp bậc đội trưởng cực kỳ đáng sợ, bốn vị đội trưởng

liên thủ đã đủ để tung hoành trên thế giới này, càng đừng nói

mỗi người đều có tuyệt chiêu tự mình đè đáy hòm.

Chỉ tiếc vê sau sự kiện hồ quỷ có được giải quyết hay không thì

Tô Viễn cũng không biết, bởi vì khi đó tác giả còn chưa viết ra,

tác giả cập nhật thật sự là quá chậm, chậm đến nỗi Tô Viễn thật

muốn tìm một con quỷ thúc giục đưa qua...

Có lẽ lão già nói chính là hồ quỷ, lão từng trải qua sự kiện hồ quỷ

và nhìn thấy một lệ quỷ tương tự như dì Mỹ trong hồ.

Trong lòng Tô Viễn hiện lên suy đoán như vậy, nếu như thật sự là

như thế, như vậy quỷ kia có lẽ rất thích hợp với dì Mỹ, phải tìm

một cơ hội dò xét đến cùng mới được.

Ý đồ tấn công của lão già này không mãnh liệt, lá gan Tô Viễn

cũng lớn hơn rất nhiều.

Không thể nghi ngờ lão già này rất đáng sợ, nhưng đó là do sau

khi lão chết dẫn đến lệ quỷ hồi sinh, nếu như lão thật sự là loại

người lòng mang ác ý, vậy cũng sẽ không chuẩn bị nhiều vật

phẩm linh dị như vậy cho hậu sự của lão.

Có thể trực tiếp để lệ quỷ hồi sinh, như cái gọi là “sau khi ta chết

cho dù hồng thủy ngập trời, trời đất sụp đổ, với trình độ khủng

bố của lão, sau khi lệ quỷ hồi sinh, mảnh đất linh dị này lại có quỷ

nào có thể ngăn cản được nó.

Có lẽ nói không chừng lão muốn tự vây mình trong cổ trạch này...

Tô Viễn cũng không theo lão tiến vào sân sau, hắn vẫn đứng ở vị

trí giếng trời, hô lớn về phía sân sau.

Dù sao nhất định phải có tâm phòng người, cẩn thận một chút

luôn không thừa.

"Ông lão, lão không sao chứ? Chúng ta đi ra ngoài để trò chuyện

đi, tôi có rất nhiêu vấn đề muốn hỏi ông về những chuyện xảy ra

trong thời dân quốc? Vì sao sau thời dân quốc, lệ quỷ cơ hô đều

mất tung tích, mãi đến mấy năm gân đây mới có dấu hiệu phục

hồi? Lệ quỷ rốt cuộc là gì? Làm sao có thể triệt để giải quyết lệ

quỷ hồi sinh đây..."

Tô Viễn lải nhải vê phía sân sau, đây là một cơ hội hiếm có, nếu

như lão già bằng lòng giải đáp cho hắn, vậy thì rất nhiêu nghi

hoặc đều dễ dàng giải quyết.

Nhưng hiển nhiên lão già cũng không muốn cùng hắn nói nhảm

quá nhiều, có lẽ là muốn chôn vùi quá khứ vào năm tháng, đem

nó đưa vào trong quan tài, vấn đề của Tô Viễn mãi không được

đáp lại.

Thấy tình huống này, Tô Viễn không khỏi hô lên lân nữa:

"Này lão không sao chứ? Lão có muốn tôi gọi xe cứu thương cho

lão không?”

Gọi xe cứu thương chỉ là nói đùa, phỏng chừng cũng không có xe

cứu thương của bệnh viện nào có thể xâm nhập đến vùng đất

linh dị, cải tạo chiếc xe buýt quỷ kia thành xe cứu thương cũng

tạm được.

Điều mà Tô Viễn thật sự lo lắng chính là lão già đã chết trong lúc

nói chuyện với hắn, dù sao lão thật sự quá già nua, gân đất xa

trời, gân như có thể trực tiếp năm trong quan tài.

Thật lâu sau, phía sân sau mới truyền đến một giọng nói mệt

mỏi.

"Ngươi đi đi..."

Tô Viễn đảo mắt, sau đó nói: "Ông lão, hẳn là lão đã từng gặp

qua cha ta đúng chứ? Tôi là Dương Gian, cha tôi là Dương Hiếu,

cái tên này của tôi còn do lão Tân đặt cho, tôi còn một thân thích

ở xa tên là Trân Kiêu Dương, lão biết bọn họ không?"

Theo lý mà nói, những người này đều là ngự quỷ giả đời trước,

mà lão Tần lại là nhân vật sống từ dân quốc đến bây giờ, cho dù

không biết bọn họ thì ít nhiều cũng nghe nói qua danh tiếng đối

phương mới đúng, Tô Viễn đang muốn dùng biện pháp này để

làm quen với lão già.

Biện pháp này đều có ưu và nhược điểm, nếu trong những người

này có người là kẻ thù của lão, như vậy Tô Viễn rất có thể gặp

phải nguy hiểm.

Nhưng hiển nhiên kết quả cũng không tốt đẹp, lão già vẫn thờ ơ

trước chuyện này, cho dù Tô Viễn nói cái gì thì sân sau vẫn không

có bất kỳ lời đáp lại nào, có vẻ như quyết tâm không để ý đến

hắn nữa.

Đáng tiếc, đây là lân gần nhất phá giải bí mật thời kỳ dân quốc...

Tô Viễn có chút tiếc nuối nghĩ đến, những người ngự quỷ giả thế

hệ trước miệng thật sự quá kín, rất nhiều chuyện tình nguyện

mang vào trong quan tài cũng không muốn lưu truyền lại.

Nếu lão không muốn nói, Tô Viễn cũng không có ý định tiếp tục ở

tại chỗ này, từ sau khi lão rời đi, áp chế trong cổ trạch đang yếu

hơn, hiển nhiên lão già có biện pháp có thể ảnh hưởng đến cổ

trạch. Từ vị trí của Tô Viễn, lão nhìn được Tô Viễn dự định thông

qua giếng trời rời đi, thế nhưng lại không truy hỏi Tô Viễn vì sao

biết có thể rời đi từ đó.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play