Tuy xe buýt quỷ dị, nhưng tốt xấu gì cũng là rơm cứu mạng có

thể bắt được trước mắt.

"Quỷ này không khác với lệ quỷ tập kích người...

Nhìn thấy một màn này, Dương Gian yên lặng nghĩ đến, trong

lòng có suy đoán.

"Tiếng khóc của lệ quỷ sẽ tập kích người cách nó gần nhất trước,

càng gân, xác suất tử vong cũng càng lớn, những người khác

cũng hơn phân nửa sẽ chết dưới tiếng khóc tập kích, khác biệt chỉ

là vấn đề thời gian...

"Nhưng nói đi cũng phải nói lại... mình cũng nghe thấy tiếng

khóc, nhưng tại sao không bị ảnh hưởng? Chẳng lẽ là bởi vì chiếc

xe buýt quỷ này?"

Trong đầu Dương Gian hiện lên ý niệm như vậy, nhưng ý niệm

như vậy chỉ lóe lên trong đầu rồi biến mất, giờ phút này anh ta

càng thêm tò mò về lệ quỷ mặc áo màu lam kia chuẩn bị làm cái

gì.

Mà lúc này Tô Viễn đang chuẩn bị đưa tay cướp lấy khăn che mặt

trên mặt quỷ khóc mộ, cái tiếng khóc quỷ dị này chính là từ cái

khăn này truyên ra.

Cụ thể hơn mà nói, trên chiếc khăn che mặt này cất giấu một

mảnh ghép linh dị, Tô Viễn muốn chính là cái này, vê phân bản

thân con quỷ này, có nên dùng làm khẩu phần ăn của Toshio hay

là dì Mỹ hay không thì đến lúc đó xem xét tình huống.

Sau khi đến gần, Tô Viễn mới phát hiện, con quỷ khóc này mặc

một bộ áo tang màu trắng, trên đầu mang theo mũ tang trắng,

mũ rủ xuống một mảnh vải trắng che mặt, mơ hồ lộ ra đường nét

sắc mặt, toàn thân một tràn ngập tử khí, không có nửa điểm khí

tức của người sống.

Mà lúc Sở Nhân Mỹ đưa tay cướp đoạt cái khăn che mặt của quỷ

khóc lóc kia, lại xuất hiện rắc rối.

Bàn chân mình bị dính chặt. "Đây là... đất mộ?”

Đây là một ngôi mộ màu nâu sẫm, dính vào hai chân của Sở

Nhân Mỹ, hạn chế hành động của nó, hơn nữa mộ giống như có

dấu hiệu sinh mệnh nhúc nhích, bắt đầu nhanh chóng bò vê phía

thân thể Sở Nhân Mỹ leo lên, tốc độ vượt qua tưởng tượng, tựa

hồ giống như là muốn đồ chôn nó ở trong đất.

Loại bùn đất quỷ dị này rất đáng sợ, tựa hồ ngay cả quỷ cũng có

thể chôn ở bên trong, nếu như bị mộ phần này nuốt chứng, chỉ

sợ cho dù là lệ quỷ cũng sẽ bị vây khốn.

Thời điểm Sở Nhân Mỹ tập kích quỷ khóc lóc, Tô Viễn cũng không

có chú ý bùn đất dưới chân, nhưng đổi lại là người khác, phỏng

chừng cũng rất khó để ý bùn đất dưới chân.

Nhưng mộ thổ ăn mòn cũng không thành công, chỉ bao phủ hai

chân của Sở Nhân Mỹ liên ngừng lại, không phải là không muốn

tiếp tục mà là bị ngăn trở.

Có một loại lực lượng linh dị chống lại nó.

Quỷ y màu lam càng thêm xanh, không có gió mà tự động đậy,

nó ngăn cản đất mộ ăn mòn. Tô Viễn có thể cảm giác được hai

chân dì Mỹ rơi vào bùn đất tựa hồ bị thứ gì đó vô cùng nặng nề

kéo lại, hơn nữa còn muốn đem nó kéo vào trong bùn đất, để cho

nó không dễ dàng rời đi như vậy.

Nhưng lại bị quỷ y ngăn trở, một lực lượng linh dị khác đang bài

xích lực lượng linh dị của đất mộ, song phương giống như đang

giằng co khiến cả hai nhau lâm vào một loại cân bằng vi diệu nào

đó.

Hiển nhiên quỷ y cũng có khuyết điểm, nếu không hai chân của

Sở Nhân Mỹ sẽ không bị đất mộ cắn nuốt, bởi vì nó không cách

nào bao trùm hai của Sở Nhân Mỹ

Có lẽ tìm cơ hội tìm cho dì Mỹ một đôi giày...

Trong đầu Tô Viễn hiện lên ý niệm này, không hiểu sao nhớ tới lệ

quỷ đã từng xuất hiện ở tâng thứ nhất của căn nhà khủng bố

thành phố Tân Hải, tựa hồ giống như một con lệ quỷ có liên quan

đến giày dép.

Sau đó hắn lại nhìn một chút vị trí mộ phân quỷ khóc, phát hiện

chỗ của nó cũng không có loại đất mộ quỷ dị này, khó trách nó

không có trúng chiêu.

Nhưng khi Tô Viễn đưa ánh mắt nhìn về phía ngôi mộ kia, đồng

tử không khỏi co rụt lại, nội tâm không hiểu sao kinh hãi.

Bởi vì ở giữa mộ thế nhưng đã lõm xuống, mơ hồ có thể nhìn

thấy một hình người, tựa hồ đã từng có thứ gì đó nằm ở trong

ngôi mộ quỷ dị này, nhưng không biết là nguyên nhân gì mà đồ

vật bên trong lại rời khỏi phân mộ.

"Có một con quỷ trong ngôi mộ này sao? Sau đó thoát khỏi giấc

ngủ say? Chẳng lẽ có quan hệ với con quỷ khóc mộ này?”

Trong đầu Tô Viễn hiện lên suy đoán lớn mật, nhưng nghĩ lại,

động tác trong tay cũng không dừng lại.

Chỉ là mộ địa quỷ dị ngăn không được hắn, sau một khắc, Tô Viễn

trực tiếp vận dụng năng lực, không phải Sở Nhân Mỹ, mà là bản

thân hắn đánh dấu được mảnh ghép linh dị.

Chỉ thấy bên trong thân thể của Sở Nhân Mỹ rất nhanh đã trở nên

ướt sũng, ngay cả màu sắc quỷ y cũng ảm đạm, từng giọt nước

từ trên quỷ y trượt xuống, tốc độ rất nhanh, chỉ trong chốc lát đã

tích lũy thành một vũng nước nho nhỏ dưới chân.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play