Con đường tối tăm không có đèn đường, nhưng xuyên qua một

chút ánh sáng không rõ từ đâu chiếu tới, lại có thể khiến hắn

thấy rõ dáng vẻ lão già này.

Ông lão già nhưng tráng kiện, sắc mặt hồng nhuận, nếu là thay

quần áo đi giả làm đạo sĩ, chỉ sợ mọi người còn có thể lầm tưởng

lão là người tu đạo.

Ngoại trừ cái mũ kia nhìn qua không chút phù hợp với ông lão, có

vẻ đặc biệt dị thường.

Vừa gặp là phát tài?

Gặp cờ bạc tất thắng? Mấy thứ này lại là gì?

Nhìn lão già khủng bố kia, Tô Viễn nhíu mày, cũng không hành

động thiếu suy nghĩ.

So với chiếc xe buýt đột nhiên tắt máy kia, Tô Viễn càng kiêng ky

lão già xuất hiện quỷ dị này.

Ít nhất khi đối mặt với lão nhân này, Sở Nhân Mỹ đã đưa ra một

loại cảnh cáo, quả thực làm cho lòng người sinh ra bất an.

Có thể khiến nó có thể cảm giác được điều không lành và quỷ dị,

không đề cập đến cấp bậc khủng bố cao bao nhiêu, nhưng sức uy

hiếp của lão với ngự quỷ giả tuyệt đối là lớn nhất nơi này.

Hơn nữa chữ viết trên chiếc mũ màu trắng kia cho Tô Viễn cảm

giác càng thêm bất an, làm cho hắn không khỏi liên tưởng đến

truyền thuyết dân gian nào đó.

Trong thần thoại truyền thuyết, trong nhóm hai quỷ Vô Thường

phụ trách câu hồn đoạt phách có một con quỷ đội một cái mũ

giống vậy, mặt trên cũng viết mấy chữ vừa gặp là phát tài.

Mà lão già trước mắt này cũng là như thế, chẳng lẽ giữa hai

người có liên hệ nào đó?

Nhưng cái chữ "gặp cờ bạc tất thắng" tức là sao?

Không đợi Tô Viễn nghĩ ra nguyên nhân, lão già quỷ dị trước mắt

này bỗng nhiên động đậy, lão đi vê phía Sở Nhân Mỹ, trên mặt lộ

ra nụ cười quỷ dị, quả thực làm cho người ta sinh ra bất an.

Tô Viễn sắc mặt tối sâm, con quỷ này nhìn chằm chằm vào mình?

Không! Hẳn là nó đang nhìn chằm chằm vào Sở Nhân Mỹ, mình

trốn ở trong thân thể dì Mỹ, tương đương với khoác lên lớp vỏ

ngoài lệ quỷ, không có lý do gì nó có thể phát hiện.

Gì vậy, lão già này ngay cả quỷ cũng không buông tha?

Nhìn lão già tiến đến, Tô Viễn lập tức cảnh giác, lặng yên không

một tiếng động, trong tay Sở Nhân Mỹ xuất hiện một cái đỉnh

quan tài rỉ sét loang lổ.

Đinh quan tài chỉ có một đầu nhọn là rỉ sét loang lổ, còn đầu kia

lại được lá vàng bao bọc. Đây là Tô Viễn dùng một ít vàng bọc ở

trên, như vậy, cũng có thể thuận tiện cho Sở Nhân Mỹ sử dụng

đinh quan tài.

Hắn đã thử qua, năng lực áp chế của đỉnh quan tài gân như

cường đại đến mức không giải được, cho dù là Sở Nhân Mỹ hay

Toshio cũng vậy, một khi bị định quan tài đóng đinh, lập tức sẽ im

bặt.

Tương tự như vậy, định quan tài hẳn là cũng có thể đóng đỉnh

được lão già quỷ dị trước mắt này.

Nhưng mà, dường như cảm nhận được suy nghĩ của hắn, ngay

sau đó, lão già quỷ dị kia dừng bước, nhưng trên mặt vẫn lộ ra nụ

cười khiếp người, sau đó lão vươn tay ra.

Hai viên xúc xắc hình như được xương cốt mài mà thành được lấy

ra, chúng đều có màu đen, chỉ là chấm tròn là màu đỏ, ngoại trừ

màu sắc khác lạ ra thì những thứ khác vẫn giống như xúc xắc

bình thường.

Hai xắc xắc vừa bày ra, Tô Viễn nhất thời sửng sốt, hắn có chút

khó hiểu trước hành vi này của lão già.

"Là sao? Con lệ quỷ này lại không động thủ?"

Không tấn công, cũng không rời đi, cứ như vậy mà xòe tay giơ

hai viên xúc xắc ra. Tô Viễn không cách nào lý giải hành vi của lệ

quỷ, nhưng không hiểu được cũng không cần phải lý giải, cứ

đóng đỉnh lão trước rồi nói saul

Tục ngữ nói rất hay, ra tay trước chiếm lợi, xuống tay sau gặp

nạn.

Lúc này, Tô Viễn lập tức khống chế dì Mỹ đi về phía trước, đồng

thời giơ đinh quan tài lên, nhưng vào lúc này, lão già bỗng nhiên

làm ra một hành động khiến cho Sở Nhân Mỹ nằm ngoài tâm

kiểm soát của Tô Viễn, nó dừng bước, trở nên an tĩnh!

"Cái gì?

Chỉ thấy lão già ném một cái xúc xắc màu đen xuống đất.

Xúc xắc màu đen tựa hồ bị một loại lực lượng linh dị ảnh hưởng,

quỷ dị đứng lên, sau đó bắt đầu xoay tròn, cuối cùng càng xoay

càng nhanh, càng ngày càng nhanh...

Nhìn thấy cảnh tượng này, Tô Viễn bỗng nhiên nhớ tới một tình

tiết trong nguyên tác.

Đoàn người Dương Gian vì hoàn thành nhiệm vụ đưa tin của bưu

điện quỷ mà bắt xe buýt đến mảnh đất linh dị kia tìm kiếm cổ

trạch thân bí, trong số những người đưa tin đi cùng có một vị

đang nắm giữ vật phẩm linh dị tương tự.

Vật phẩm linh dị chính là hai cái xúc xắc, khác nhau ở chỗ chúng

không phải là màu đen, mà là một đỏ một đen.

Hai con xắc mang một trò chơi khủng khiếp và quy tắc của trò

chơi kinh dị này là đặt cược.

Nếu hai bên đặt cược là một người một quỷ, nếu người thắng thì

lệ quỷ sẽ rời đi.

Ngược lại, nếu bên thắng là lệ quỷ, thì người sẽ chết.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play