Định vị tọa độ trên điện thoại di động rất chính xác, kết hợp với

định vị vệ tinh và định vị lấn nhau giữa điện thoại di động của

người phụ trách, sai số định vị trên tín hiệu sẽ khó vượt quá hai

mét dưới sự hiệu chỉnh của hai định VỊ.

Điêu này đủ để chứng minh, người phụ trách thành phố Tiểu

Xuân - Hứa Phong đang ở trên xe, mà mục tiêu của Tô Viễn cũng

chính là chiếc xe buýt nhìn qua bình thường không có gì lạ này.

Lúc này hắn cũng không do dự nữa, hình dáng người hắn chợt

phát sinh chuyển biến, cả người giống như là dung nhập vào một

tôn tại không biết mà quỷ dị nào đó, thay vào đó là một thân ảnh

khủng bố tóc tai bù xù, mặc quỷ y màu lam.

Ở trong trạm, đám người yêu thích cosplay lục tục ném tiền vào

xe, chờ đến lượt Tô Viễn, trên xe bỗng nhiên có một bóng người

đi xuống.

Đó là một thân ảnh cao lớn mặc tang phục màu trắng, đầu đội

nón nhọn, trên mũ có một tấm mạng che mặt màu đen mờ đục

rủ xuống, khó có thể nhìn rõ mặt, nhưng từ thân hình cao lớn

khôi ngô có thể thấy đây hẳn là đàn ông.

Trong tay người đàn ông mang theo một chiếc đèn lồng, trên đèn

lồng có một chữ "Điện" màu đen cực lớn càng thêm nổi bật, làn

da lộ ra trên mu bàn tay đen xì, không giống người sống chút

nào.

Đây vốn là một cái xác.

Cao lớn, quỷ dị... làm cho người ta có một loại cảm giác kinh

khủng kinh hãi, nhìn người đàn ông từ trên xe buýt này đi xuống,

mí mắt Tô Viễn không khỏi nhảy dựng lên.

Hay lắm, vậy mà lại đi bằng đầu ngón chân?

Không thể nghi ngờ, đây là một con lệ quỷ cấp bậc khủng bố

không rõ, hơn nữa cấp bậc còn không thấp. Hai thân ảnh khủng

bố lại tràn ngập quỷ dị đối lập với nhau, một người muốn lên xe,

một người muốn xuống xe, hành vi của hai người phân biệt rõ

ràng, tựa hồ mỗi người không ảnh hưởng.

Ngoại trừ lúc hai người lướt qua, Tô Viễn ở trong lòng thâm niệm

một tiếng: "Hệ thống, đánh dấu cho tôi!"

Hệ thống đã Đánh dấu thành công, đạt được quỷ kinh hô.

Quỷ kinh hô còn gọi là quỷ kêu, giống như tên, đây là một loại

mảnh ghép linh dị rất kỳ lạ, thông qua tiếng thét chói tai giết

người, đây là một loại phương thức giết người rất đáng sợ, tương

tự như tiếng cười phát ra từ khuôn mặt quỷ của Đồng Thiến, khác

biệt là đây là một loại quy luật giết người tất phải chết.

Đương nhiên, quy luật này chỉ nhằm vào người bình thường hoặc

là ngự quỷ giả, nếu như đối mặt với lệ quỷ, như vậy cũng chỉ có

thể nhìn lệ quỷ cấp bậc khủng bố là cao hay thấp, nếu như không

phải lệ quỷ cấp bậc khủng bố rất cao thì có thể áp chế.

Thế nhưng hắn lại đánh dấu được mảnh ghép lệ quỷ!

Dựa theo quy luật đánh dấu mà Tô Viễn phỏng đoán, cấp bậc

khủng bố càng cao, lệ quỷ càng hoàn chỉnh, xác suất đánh dấu

được mảnh ghép lệ quỷ cũng càng lớn, điều này đủ để chứng

minh lệ quỷ từ trên xe xuống có chút nguy hiểm.

Có lẽ rất nhanh, trong thành phố này chỉ sợ sẽ bộc phát ra một

sự kiện linh dị kinh khủng .

Nhưng cũng không liên quan nhiêu đến Tô Viễn, bởi vì hắn đã lên

xe.

Tuy rằng hắn nghĩ tới có nên nhắc nhở Triệu Kiến Quốc hay

không, nhưng nghĩ lại, như vậy lại có chút không ổn.

Lân này hắn lên xe, trong thời gian ngắn là không dễ dàng xuống

xe, lỡ đến lúc đó Triệu Kiến Quốc lại để cho hắn đi giải quyết thì

sao?

Tính cách của tổng bộ chính là biết hắn dùng được thì hết sức lợi

dụng, đây cũng chính là nguyên nhân vì sao người phụ trách của

tổng bộ thường sẽ chết nhanh.

Quên đi, vẫn là để cho người phụ trách địa phương đi giải quyết

đi...

Sau khi lên xe buýt, Tô Viễn đánh giá bên trong.

Người trong xe không nhiều lắm, tính cả những người thích

cosplay, cộng lại tổng cộng chỉ có mười mấy người, người ngôi ở

hàng cuối cùng tương đối nhiều, phía trước có vẻ tương đối trống

rỗng, bên cạnh có không ít chỗ trống.

Tô Viễn không do dự chọn một vị trí tương đối gân cửa trước ngồi

xuống, như vậy tương đối thuận tiện đánh dấu, đến lúc đó bất kỳ

một lệ quỷ nào lên xe đều có thể đối diện thẳng với nó, đối mặt

với lệ quỷ gốc đánh dấu thoải mái.

Chẳng bao lâu, xe buýt đóng cửa và dần dần lăn bánh.

Lúc này, vận mệnh của đám thanh niên kia cũng đã định trước.

Tất nhiên, họ vẫn có cơ hội xuống xe trước khi xe buýt đi vào

vùng đất linh dị.

Những người trẻ tuổi ngồi ở vị trí giữa toa xe, nói chuyện với

nhau, xem ra tâm tình rất tốt

Bộ dáng vô ưu vô lo này của bọn họ, ngược lại rất khiến người ta

hâm mộ. Có lẽ đây chính là thế giới 2D, thật không biết đợi lát

nữa bọn họ còn có thể cười được hay không.

Lúc này, có một nữ sinh ngồi cách vị trí tương đối gân Tô Viễn

bỗng nhiên quay đầu lại, tò mò đánh giá Sở Nhân Mỹ một cái,

sau đó nói: Chị gái này, chị cũng đi tham gia festival sao? Chị

cosplay nhân vật gì vậy?"

Chị gái?

Mắt nào của cô có thể thấy tôi là chị gái rồi?

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play