Đối với vấn đề của Dương Gian, Tô Viễn cũng không có ý định

giấu giếm.

Dù sao quỷ nhãn của anh ta chính là đến từ chủ nhân quỷ nhãn,

về tình về lý, anh ta đều có lý do để biết, miễn cho một ngày nào

đó bị chủ nhân quỷ nhãn tìm tới cửa, chết không rõ ràng.

Tuy rằng cái hố này trong nguyên tác vẫn chưa bị lấp.

"Tôi chỉ là khéo léo dùng vật phẩm linh dị hạn chế ngạ quỷ, từ đó

giam giữ nó.

Vật phẩm linh dị? Ánh mắt Dương Gian khẽ động, một vật phẩm

linh dị là có thể giam giữ ngạ quỷ, vậy đến tột cùng là vật phẩm

linh dị gì?

Hơn nữa... vật phẩm linh dị trên người đối phương không khỏi

quá nhiều rồi.

Cách đây không lâu mới lấy ra một tờ giấy quỷ dị giúp mình áp

chế quỷ nhãn hồi sinh, lúc sau lại lấy ra một vật phẩm linh dị hạn

chế ngạ quỷ...

Đang lúc anh ta nghĩ như vậy, lại nghe được giọng Tô Viễn.

'Vật này cậu cũng đã từng gặp, còn từng tiếp xúc với nó."

Dương Gian nghe vậy không khỏi sửng sốt: "Có ý gì?" "Mật thất,

cây xương trắng, quỷ nhãn, bóng đen treo ngược, định quan tài...

cậu nhớ ra chưa.

Nhất thời Dương Gian sắc mặt biến đổi,'Cậu cũng đã đi qua nơi

đó!"

Tô Viễn gật gật đầu, mặt không chút thay đổi nói.

"Đi qua, tôi truy tìm manh mối còn sót lại trong quá khứ, tìm

được nơi đó, cũng nhìn thấy thứ cậu nhìn thấy, chỉ tiếc đến nơi đó

manh mối liên đứt đoạn, khi tôi đến, quỷ nhãn bóng đen trên cây

vẫn còn."

Ở chỗ này, Tô Viễn nói dối, kỳ thật hắn sau khi Dương Gian lấy đi

quỷ nhãn mới đến, nhưng không sao, Dương Gian chưa chắc có

thể nhìn thấu lời nói dối của mình.

Nhìn thân sắc âm tình bất định trên mặt Dương Gian, Tô Viễn tiếp

tục nói: "Bóng đen kia bị lấy đi đôi mắt, chính là quỷ nhãn trên

người cậu bây giờ đúng không? Ngạ quỷ quá mức khủng bố, tôi

không có lựa chọn nào khác, chỉ có thể lấy đi cái đinh quan tài

đóng đỉnh bóng đen, là thứ kia đóng đỉnh chết ngạ quỷ, cho nên

cậu phải cẩn thận một chút, cẩn thận thứ quỷ được thả ra kia."

Dương Gian không nói nên lời.

Anh ta biết ý tứ của Tô Viễn, quỷ nhãn là mảnh ghép của lệ quỷ

không biết kia, nói không chừng thứ kia sau khi thoát khỏi giam

giữ sẽ tới tìm mình.

Nhưng chuyện đã đến nước này, anh ta còn có thể nói cái gì?

Trách cứ Tô Viễn? Điều đó là không thể.

Đổi lại là chính anh ta, đối mặt với loại uy hiếp này, chuyện liên

quan đến mấy triệu dân cư thành phố Đại Xương, anh ta cũng sẽ

làm như vậy, cho dù biết làm như vậy rất có thể sẽ phóng thích ra

một lệ quỷ không biết mà khủng bố khác.

Nhưng con người lại không phải là thân, sao có thể quản được

nhiều như vậy chứ?

"Tôi biết rồi..."

Trải qua khiếp sợ ban đầu, Dương Gian rất nhanh lại khôi phục

bình tĩnh, dù sao với tình huống hiện tại của hắn, đã không thể

nói là người sống thuần túy nữa.

"Trong lòng cậu biết rõ là tốt rồi."

Thấy tình huống này, Tô Viễn cũng không nói nhiều nữa, nên nói

hắn đều nói, đứng ở góc độ bạn bè mà nói, đã làm tận tình tận

nghĩa.

Cái gì cũng phải lo lắng cho anh ta, đó không phải là bạn bè, mà

là bố anh ta rồi.

"Nhìn ra được cậu giải quyết vấn đề lệ quỷ hồi sinh phải trả một

cái giá rất lớn, ngay cả thi ban cũng xuất hiện." Tô Viễn bỗng

nhiên nói, điểm ra vấn đề chỉ tiết.

"Cậu phải cẩn thận Vương Tiểu Minh một chút, người nọ hiếu kỳ

quá mức, khẳng định rất tò mò đối với biện pháp giải quyết lệ

quỷ hồi sinh của cậu, chỉ là bởi vì có chuyện ngạ quỷ chắn ở phía

trước mà thôi, chờ rảnh rỗi, khó bảo đảm sẽ không có chủ ý với

cậu.

Dương Gian nói: "Nếu anh ta có dám có ý nghĩ vơi tôi, tôi liên giết

chết anh ta."

Chà... Với tính cách của Dương Gian, thật đúng là có thể.

Đối với việc này, Tô Viễn chỉ có thể hy vọng giáo sư Vương đại

danh chót vót kia có thể khắc chế lòng hiếu kỳ của mình.

'Bận rộn lâu như vậy, tôi cũng mệt mỏi, không ngại sắp xếp cho

tôi nghỉ ngơi một chút."

Nói không ngại là giả, nhưng Dương Gian lại không nói ra.

Tặng anh một biệt thự, anh tự mình chọn.

"Ồ là

Còn có loại chuyện tốt này?

Tô Viễn trong lòng vui vẻ, hắn thích nhất chính là đào hố, cũng

không hề có dáng vẻ ngượng ngùng.

"Vậy thì cảm ơn."

Không khách khí, cái mạng này tốt xấu gì cũng là anh cứu." Năm

ngày trôi qua kể từ khi sương mù tan đi ở thành phố Đại Xương.

Bởi vì sau khi xác định ngạ quỷ đã biến mất không thấy bóng

dáng, thành phố Đại Xương đang ở trong trạng thái an toàn, cho

nên tổng bộ bắt đầu triển khai hoạt động cứu viện toàn diện đối

với thành phố Đại Xương.

Hành động rất hiệu quả.

Trong vòng một ngày, nguồn cung cấp điện và nước của thành

phố đã trở lại bình thường, và những người có liên quan bắt đầu

đóng quân, đồng thời các nhân viên y tế bắt đầu vào các bệnh

viện của thành phố Đại Xương.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play