Tô Viễn bĩu môi, tên này đúng là ngay thẳng, nhưng anh ta nói

cũng không sai, từ những công lao của anh ta có thể thấy nếu trở

thành ngự quỷ giả thì quá đáng tiếc, lãng phí tài hoa.

"Cho nên kế tiếp cậu chuẩn bị đi lấy đi vật phẩm linh dị đó? Cậu

nên nói với tôi và tổng bộ sớm hơn.

Tô Viễn nói: "Nói với tổng bộ thì có tác dụng méo gì, keo kiệt bủn

xỉn, vừa muốn người khác bán mạng, vừa không muốn đưa lợi

ích, còn không hào phóng bằng giáo sư Vương. "Tôi biết anh sẽ

tiết lộ chuyện này cho tổng bộ nhưng đó là chuyện của anh, đừng

quên chỗ tốt cho tôi là được. Nhưng tôi vẫn muốn nhắc nhở anh,

cho dù thành công thì cái giá phải trả cũng rất lớn, tôi sẽ tự tay

phóng thích một con quỷ, tôi không biết nó sẽ gây ra chuyện gì

nhưng tôi cảm thấy sẽ vô cùng khủng bố... tôi nói với anh để anh

tìm người cùng gánh vác, anh hãy chuẩn bị tốt tâm lý, đừng để

đến lúc đó lại nói với tôi phải tự mình dọn hậu quả, vậy tôi không

quan tâm chuyện của anh nữa."

Nói đến nước này, Tô Viễn trên cơ bản đã nói thẳng thắn phương

án giải quyết mà mình biết, Vương Tiểu Minh cũng không có gì để

nói.

Để giải quyết tình trạng khó khăn hiện tại với cái giá phải trả là

giải phóng một sự kiện khủng bố khác, chuyện này gân như

tương đương với "chặt đầu cá, vá đầu tôm.

Nhưng cũng không cho họ quá nhiều lựa chọn.

Không có quốc gia nào phải chịu chi phí tổn thất của một thành

phố lớn, không thể bắt đầu tiên lệ này, ít nhất là bây giờ không

được.

Coi như Tô Viễn phóng ra con quỷ kia có khủng bố đến đâu, vậy

cũng không sao.

Tương lai còn chưa biết, nhưng tình huống nguy cấp trước mắt lại

cấp bách, trước hết phải lo lắng trước mắt rồi nói sau.

"Hy vọng cậu có thể thành công.

Vương Tiểu Minh nói xong liên đứng dậy rời đi, hôm nay lượng tin

tức thu được quá lớn, anh ta phải trở vê suy nghĩ kỹ một chút, sự

kiện ngạ quỷ tựa hồ xuất hiện bình minh, nhưng cái giá phải trả

lại quá cao, anh phải từ từ quay trở vê nhân tiện nói với tổng bộ

một tiếng, sớm chuẩn bị sẵn sàng.

Vê phân Tô Viễn, hắn lại mở quỷ vực rồi đi thẳng tới chùa Hoằng

Pháp.

Không lâu sau hắn lại đi tới nơi giam giữ chủ nhân quỷ nhãn một

lân nữa.

Tô Viễn nhẹ nhàng quen thuộc tiến vào chùa Hoằng Pháp, trực

tiếp đi tới mật thất dưới lòng đất này.

Hình thức tâng hầm không phải được xây dựng trong thời hiện

đại, hẳn là được xây cùng thời đại với chùa Hoằng Pháp này, đều

dùng loại gạch xanh rất cổ xưa.

Ở cuối tầng hầm, cánh cửa mà hắn đã thấy lần trước.

Cửa gỗ cũ kỹ.

Nhưng lúc này hắn nhìn thấy cánh cửa gỗ cũ kỹ này dán lá vàng,

đóng chặt kín, được khóa lại một lần nữa.

Có người đã tới nơi này. Tô Viễn thâm nghĩ trong lòng.

Lần trước đến, lá vàng dán trên cửa cũng đã bị hắn xé rách,

không nghĩ tới lần này lại bị dán lên.

Bị lá vàng dán vào, quỷ vực hắn không cách nào ảnh hưởng, hắn

chỉ có thể xé mở thứ này, mở cửa đi vào.

"Ai, ai ở đó?" Ngay khi hắn hành động, một thanh âm từ trong

thông đạo tối tăm vang lên.

Một người đầu trọc nghe thấy động tĩnh cầm đèn pin đi tới.

“Cậu, cậu đang làm gì? Còn không mau buông tay, cánh cửa kia

không thể mở, trời ạ, làm sao cậu lại lẻn vào được.Động tác đầu

trọc nhất thời kinh hãi khi nhìn thấy Tô Viễn.

Đây là trụ trì chùa Hoằng Pháp đúng sao?

Tô Viễn từng nhìn thấy ảnh ông ta dán trên tấm bảng ở ngoài

cửa, phía trên còn viết giới thiệu, xuất thân học viện Phật giáo,

cao tăng gì đó vân vân.

Tô Viễn cũng không quay đầu lại, hắn trả lời: "Sư phụ vẫn còn

sống à, nhìn thấy ông bình an vô sự thật đúng là không tệ, hôm

nay cũng là phải cố gắng câu thân bái Phật một ngày, nguyên khí

tràn đầy, phải cố lên đó !"

"Đừng nói nhiều như vậy, mau tới đây, cánh cửa này không thể bị

mở ra." Sư phụ đầu trọc tái mặt vì sợ hãi, tựa hồ biết bên trong

có thứ gì đó vô cùng khó lường.

Tô Viễn không có dừng lại mà tiếp tục xé lá vàng kia.

Vậy cũng không được, tôi muốn đi vào lấy một món đồ, giam giữ

con quỷ này ở thành phố Đại Xương, muốn giải quyết sự kiện linh

dị này không có thứ kia cũng không được..

Nghe nói như vậy, bước chân của sư phụ dừng lại: "Cậu muốn lấy

vật phẩm chày giáng quỷ kia?"

"Chày giáng quỷ? Đó là cách ông gọi nó sao? Tôi vẫn nghĩ rằng

tên quan tài đóng đinh dễ nghe hơn."

Tô Viễn nói.

Nhưng hình dạng hai món đồ này không khác biệt lắm, gọi là cái

gì cũng không có khác nhau quá lớn, thuần túy là sở thích cá

nhân.

Dù sao thứ kia cũng sẽ không mở miệng phản bác, chỉ cần

nguyện ý, Tô Viễn coi như gọi nó là chày đinh quan tài giáng quỷ

phản nghịch Armstrong Cyclone cũng được!

"Cậu mà lấy chày giáng quỷ thì sẽ có thứ vô cùng khủng bố chạy

ra.

Sư phụ đầu trọc nói.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play