Tô Viễn không quan tâm khẽ nhún vai, hắn có thể nhìn thấy lông

mày Vương Tiểu Minh co rút.

"Tôi không đáng giá nhiêu như vậy, tổng bộ cũng không có nhiều

nến quỷ như thế, đó là tài nguyên chiến lược, cho dù có cũng

không có khả năng cho cậu nhiều vậy!"

"Hê hê ! Tôi đây không phải là người bán ra giá, người mua trả

giá sao, có thể mặc cả một chút."

Vương Tiểu Minh không cho ý kiến về điều này.

"Đó là giao dịch của cậu với tổng bộ, so với chuyện này, tôi càng

thêm tò mò, lúc trước cậu đi làm gì? Tôi đã nghe thấy một tiếng

chuông kỳ lạ trước đó."

'Thật trùng hợp, tôi cũng nghe được!"

Tô Viễn giả ngu nói, tính lây lan của chuông quỷ quá lớn, đây

đích thật là một vết thương trí mạng.

Thấy thế, Vương Tiểu Minh tiếp tục nói:

"Vừa rồi, khi chuông reo, trung tâm thành phố Đại Xương xuất

hiện hiện tượng dị thường, nơi đó xuất hiện quỷ anh, số lượng...

rất nhiều, chúng vội vã chạy về phía trung tâm thành phố, giống

như bị hấp dẫn bởi tiếng chuông, rồi rơi vào đói”

"Ồ ! Như vậy sao? Nhưng chuyện này có liên quan gì đến tôi? Số

lượng quỷ anh vốn rất nhiêu, không phải các người đã sớm biết

sao?"

Tô Viễn kỳ quái nhìn Vương Tiểu Minh nói.

"Cho tới bây giờ, ngự quỷ giả ở thành phố Đại Xương cơ bản đều

đã chết sạch, Dương Gian đi giải quyết vấn đề lệ quỷ hồi sinh,

sống chết vẫn là ẩn số. Trương Hàn phế một nửa, năng lực của

anh ta không đủ, trong thời gian ngắn không thể vận dụng năng

lực của lệ quỷ nữa, mà tập thể quỷ anh này xuất hiện có ý nghĩa

gì, cậu nên biết chứ?"

"Nếu như quỷ anh bị tiếng chuông hấp dẫn ra, như vậy rất có thể

vụ việc linh dị này đã xảy ra một số biến hóa mà chúng ta không

biết, nếu như không phải, vậy chứng tỏ cho quỷ gốc kia bắt đầu

hoạch cả thành phố, không trốn tránh nữa mà quang minh chính

đại, nguy hiểm tiềm tàng biến thành một tai nạn lớn."

"Vậy nên, anh muốn nói gì?" Tô Viễn nghiêm túc nói: "Tôi không

phải người phụ trách, cũng không gia nhập tổng bộ các anh, đây

không phải là trách nhiệm của tôi. Lân này tôi tham dự vào sự

kiện linh dị cũng chỉ là bởi vì người của tổng bộ tìm được tôi, để

cho tôi hỗ trợ cứu anh ra ngoài mà thôi, không phải muốn tôi vào

chịu chết."

Không có hạn chế của ngự quỷ giả, quỷ gốc không kiêng nể gì

mà trưởng thành.

Hơn nữa sinh ra rất nhiêu quỷ anh, cuối cùng thành phố này sẽ

biến thành cái dạng gì kỳ thật ngay từ đầu đã có thể nghĩ đến.

Mặc dù Tô Viễn đã quét sạch một đợt, nhưng chỉ cân quỷ gốc vẫn

còn, vẫn không thay đổi được gì.

Sắc mặt Vương Tiểu Minh trâm xuống nói: "Sống chết của tôi

không quan trọng, nhưng cậu biết thành phố này có bao nhiêu

dân cư không?”

"Ý anh là để tôi cứu người của thành phố này?" Tô Viễn nói:

"Thực xin lỗi, tôi không làm được, anh phải đi tìm Dương Gian,

cậu ấy mới là người phụ trách, đây là trách nhiệm của cậu ta, tôi

cũng không gánh! Nhưng tôi cảm thấy anh tìm cậu ấy cũng vô

dụng, anh xem bộ dáng kia của cậu ấy giống chúa cứu thế sao?"

"Muốn cứu toàn bộ người trong thành phố, loại chuyện này, tôi đề

nghị anh tìm Chúa Giêsu, cứu người là trách nhiệm của Ngài!"

Tô Viễn rất thành khẩn đưa ra đề nghị.

"Nhưng tôi có thể cảm giác được, cậu còn có năng lực, nhưng

cậu lựa chọn ẩn giấu. Vương Tiểu Minh nhìn Tô Viễn nói. Tôi đã

xem qua hồ sơ của cậu, cậu vẫn luôn giữ lại một vài bí mật mà tôi

không biết." 'Cho nên thì sao?”

Tô Viễn nói: "Đầu năm nay, ai mà không có vài bí mật không cho

người khác biết chứ, chẳng lẽ anh không có sao?”

"Tôi không biết cậu đang kiêng ky cái gì? Nhưng tôi nghĩ rằng

ngay cả khi có một chút khả năng cậu cũng nên cố gắng, tôi biết

yêu cầu này là quá mức, nhưng những gì làm được tôi đã làm.

"Dương Gian cũng thế, Trương Hàn cũng vậy, thậm chí là ngự quỷ

giả đã chết khác nữa, bọn họ đều tận lực, mà cậu có thể làm rất

nhiều thứ. Hiện tại lúc này cậu vẫn còn kịp, một khi chờ thứ kia

thu hoạch cả tòa thành thị, cậu muốn hành động cũng sẽ không

có bất kỳ ý nghĩa gì."

Tô Viễn bình tĩnh nhìn anh ta, đối với lời anh ta không tin chữ

nào, nếu như tổng bộ thật sự muốn cấp thiết giải quyết chuyện

này, sớm đã phái lão Tần ở tổng bộ đi ra.

Hoặc là đi Đại Hải tìm Diệp Chân.

Trên đời này người dám tham dự, có thực lực tham dự sự kiện

linh dị cấp S không nhiều lắm, lão Tần là một, Diệp Chân là một,

ba đời Vương gia phỏng chừng cũng có tư cách, lại có một

Phương Thế Minh hoặc là Vòng bạn bè.

Nhưng tổng bộ cũng không mời người nào, nếu thật sự đưa ra lời

mời, ít nhất lão Tần sẽ không từ chối, Diệp Chân đang tuổi phản

nghịch cũng đi theo vì tính tình của cậu ta hẳn là cũng rất dễ lừa

gạt, về phần ba đời Vương gia và Phương Thế Minh thì khó có thể

cân nhắc.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play