Cùng lúc đó, Sở Nhân Mỹ há to miệng, cái miệng kia như một vực

sâu đen không thấy đáy, mang theo nguyền rủa tử vong thổi ra,

tập kích vê phía ngạ quỷ.

Nhưng đồng thời, ngạ quỷ bắt đầu hành động.

Cái cổ nó bị Sở Nhân Mỹ bóp vào giờ khắc này bỗng nhiên kéo

dài quỷ dị, sau đó quay đầu lộ ra hàm răng dữ tợn mà chăng chịt

trong miệng.

Đó là con lệ quỷ thứ hai vốn thuộc về Diệp Phong khống chế.

Răng quỷ kia cực kỳ đáng sợ, thậm chí ngay cả quỷ vực cũng có

thể cắn xé ra.

Mà sau khi Diệp Phong chết, lệ quỷ khống chế trên người anh ta

bị quỷ anh giai đoạn thứ tư cắn nuốt, quỷ anh giai đoạn thứ tư lại

bị ngạ quỷ gốc nuốt chửng.

Cho nên hiện giờ tất cả mảnh ghép của hai lệ quỷ kia đều chạy

đến trên người ngạ quỷ.

Chỉ thấy ngạ quỷ kia quay đầu lộ ra hàm răng dữ tợn trong

miệng, cổ quỷ dị kéo dài ra rất nhiều, trực tiếp cắn về phía đầu

Sở Nhân Mỹ.

Nếu cắn xuống, nhất định phải bị cắn nửa cái đầu, đổi lại là người

bình thường hoặc là ngự quỷ giả khác chỉ sợ cũng sẽ chết chắc,

cho dù là lệ quỷ cũng vậy, bị hàm răng quỷ kia cắn trúng, kết quả

phỏng chừng sẽ không quá tốt đẹp.

Mà lúc này, Tô Viễn muốn gọi Sở Nhân Mỹ né tránh đã không còn

kịp rồi, bởi vì khoảng cách giữa hai người quá gân, tóc quỷ thậm

chí còn quấn chặt ngạ quỷ muốn áp chế nó, mà tay Sở nhân mỹ

còn bóp cổ ngạ quỷ, muốn né tránh thật sự là không kịp.

Tim Tô Viễn sắp vọt lên cổ họng, đúng lúc này, Sở Nhân Mỹ bỗng

nhiên làm ra một hành động không tưởng tượng nổi.

Đây cũng không phải là mệnh lệnh của Tô Viễn, mà là bản năng

có chút giống lệ quỷ.

Có lẽ cũng nhận ra nguy hiểm, Sở Nhân Mỹ giơ tay kia lên, chắn

ở trước mặt.

Ngạ quỷ đương nhiên không nhân từ với cánh tay giơ lên, trực

tiếp há miệng cắn xuống.

Rắc !

Một thanh âm nặng nê vang lên!

Đang lúc Tô Viễn cho rằng dì Mỹ nhà mình sắp mất đi một cánh

tay nối liên quỷ thủ, một cảnh tượng không tưởng tượng được đã

xảy ra.

Cái răng quỷ khủng bố kia lại không thể xé rách cánh tay của Sở

Nhân MỹI

Tô Viễn nhìn kỹ, nhất thời phát hiện dị thường! Cái miệng của

ngạ quỷ trực tiếp cắn vào cánh tay của Sở Nhân Mỹ, nhưng trên

người Sở Nhân Mỹ lại mặc một bộ quỷ y màu lam, cái quỷ y kia

chống đỡ được ngạ quỷ tập kích.

Cho tới nay, cảm giác tôn tại của quỷ y đều rất thấp, bởi vì khi

mảnh ghép còn chưa bổ sung thành Sở Nhân Mỹ, nó không cách

nào bị nhìn thấy, ít nhất dùng thủ đoạn thông thường là không

thể nhìn thấy nó, thế cho nên Tô Viễn thường xuyên quên nó.

Nhưng mặc trên người Sở Nhân Mỹ thì khác, mà bây giờ nó cũng

hiện ra chỗ bất phàm của bản thân, với độ dẻo dai của quỷ y,

hàm răng quỷ kia trong thời gian ngắn lại không cách nào cắn

đứt nó.

Nguy cơ tạm thời được giảm bớt, ngạ quỷ tập kích không thể cắn

đứt cánh tay Sở Nhân Mỹ, nhưng đồng thời cũng mang đến phiền

toái cho Sở Nhân Mỹ.

Bởi vì cánh tay kia bị cắn chặt, cảm giác cánh tay kia đã không

thể cử động, mất đi tri giác, căn bản là không cảm nhận được sự

tôn tại của cánh tay kia.

"Ngạ quỷ này là chó đúng không...' Tô Viễn cắn răng nói.

Tuy rằng quá trình đối kháng giữa hai người cũng không dài,

nhưng quả thực làm cho người ta chấn động, đợt tập kích đầu

tiên, Sở Nhân Mỹ chống đỡ được. Nhưng vẫn không cách nào xác

định thắng bại.

Cấp bậc lệ này, coi như là Tô Viễn có Sở Nhân Mỹ cũng không

nhất định có thể ăn chắc nó.

Nhưng không thể phủ nhận, hắn đích xác có tư cách đối phó với

sự kiện linh dị cấp S.

Nhưng nếu tiếp tục tiêu hao, kết quả đến tột cùng như thế nào

cũng là một ẩn số.

Đối với hàm răng trong miệng ngạ quỷ, Tô Viễn có chút lo lắng.

May là lân này ngạ quỷ cắn vào quân áo trên cánh tay dì Mỹ,

nhưng lần sau cắn là bộ phận không có quần áo thì làm sao bây

giờ? Răng quỷ kia ngay cả quỷ vực cũng có thể cắn rách, cắn mất

nửa cái đâu dì Mỹ cũng không khó chứ?

Chẳng lẽ bảo dì Mỹ chui đầu lui vào trong quân áo?

Đang lúc Tô Viễn suy tư vấn đề này, tình huống giằng co lại xảy

ra biến hóa.

Tuy rằng đầu ngạ quỷ dùng một độ cong quỷ dị kéo dài cắn chặt

một bàn tay của Sở Nhân Mỹ, nhưng trên thân thể gầy gò kia, cái

bụng phồng lên giống như bụng bia, chỉ thấy bên trong mơ hô có

thứ gì đó đang nhúc nhích, giống như đầu người đang quay

cuồng, lại giống như một khuôn mặt đang kêu thảm thiết, hơn

nữa còn có chất lỏng khó hiểu nào đó đang chảy ra, tản ra một

mùi hương vị quái dị.

Theo lý mà nói lệ quỷ không thể có vị giác, nhưng vào giờ khắc

này, Tô Viễn đang ở trong quan tài bởi vì có liên hệ khó hiểu với

Sở Nhân Mỹ, vậy mà hình như cũng ngửi được mùi khó có thể

diễn tả thành lời này.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play