Lý Quân còn có thể có ý định liêu mạng hồi sinh đi đánh một

phen, mà những người phụ trách này, ai nấy đều muốn dựa vào

tổng bộ nghĩ biện pháp, còn mình bó tay chịu trói trước chuyện

này.

Năng lực lệ quỷ khống chế có chênh lệch cao thấp là chuyện rất

bình thường, nhưng tốt xấu gì cũng phải thể hiện chút thái độ

chứt

Tô Viễn cười lạnh đi về phía sương mù, những người khác ở phía

sau nhìn theo hắn, có người trào phúng, có người khinh thường,

cũng có người tò mò. Lúc này Triệu Kiến Quốc vội vàng hô: "Nếu

không giải quyết được sự kiện linh dị này, nhất định phải cứu giáo

sư Vương ra, không nên hy sinh vô íchl"

Trông hắn giống người đi tế mạng không?

Không hiểu sao, trong đầu Tô Viễn lập tức vang lên khúc nhạc

nền: Gió thổi vi vu, Dịch thủy lạnh, tráng sĩ một đi không trở về.

Khoát tay ra hiệu hắn đã rõ, ngay sau đó, bên trong thân thể Tô

Viễn bỗng nhiên tản ra ánh đen nồng đậm đến mức không thể

đánh tan, kéo dài về phía sương mù màu xám xanh bao phủ toàn

bộ thành phố Đại Xương. Đó là quỷ vực?

Quỷ vực màu đen?

Lý Quân thấy thế mí mắt nhảy dựng lên, không hiểu sao cảm

nhận được nguy hiểm.

Một cảnh tượng kinh người đã xảy ral

Trong nháy mắt sương mù màu xám xanh ngăn cản mọi người

tiến vào tiếp xúc với ánh đen, trong nháy mắt sôi trào cuôn cuộn,

phảng phất như đang đối kháng với lực lượng vô hình nào đó,

nhưng quỷ vực đen kịt lại dùng một tư thái cực kỳ ngang ngược

giống như một dã nhân thô bỉ, câm đao trực tiếp đâm vào, xé

rách sương mù ra một vết thương. Sương mù bao phủ thành phố

Đại Xương bị xé rách ra, ngay lập tức, bóng đen chợt lóe, trực

tiếp chui vào trong đó.

"Hắn ta thực sự đi vào rồi? Làm sao hắn làm được?"

Ngay lúc Tô Viễn biểu diễn màn xé rách sương mù màu xanh xám

ở trước mặt mọi người để tiến vào, sắc mặt Lý Quân lập tức thay

đổi, trên người bỗng nhiên hiện lên quỷ hỏa màu xanh.

Đó là quỷ vực của anh ta.

Quỷ hỏa lạnh lẽo, phát ra ánh sáng mở ra quỷ vực, quỷ vực của

quỷ hỏa theo khe nứt Tô Viễn mở ra định cùng hắn xâm nhập vào

trong thành phố Đại Xương.

Nhưng mà sương mù màu xám xanh bị xé rách kia khép lại cực

nhanh, không có khả năng cho anh ta thời gian, ánh sáng màu

xanh của quỷ vực Lý Quân một đầu đụng vào sương mù màu

xám xanh, giống như đụng phải pháo đài không thể phá hủy, căn

bản không làm được giống như Tô Viễn.

Lý Quân thất bại, trình độ quỷ vực của anh ta vẫn còn kém xa,

bởi vậy không cách nào xé mở màn sương mù màu xám xanh

này.

"Hắn ta thực sự đi vào rồi? Làm sao hắn làm được?"

Mọi người trơ mắt nhìn Tô Viễn dễ dàng xé rách ra sương mù

màu xám xanh ngăn cản bọn họ nhiêu ngày, không khỏi trơ mắt

nhìn nhau.

Ai cũng không thể tưởng tượng được thằng nhóc tưởng chừng ba

hoa này lại thật sự có thực lực có thể đột phá sương mù này, như

vậy ngược lại càng làm nổi bật sự vô năng và kiêu ngạo của bọn

họ.

Người ta cuồng vọng kiêu ngạo là bởi vì người ta có năng lực

cuồng vọng và kiêu căng, vậy bọn họ có cái gì?

Bất lực gào thét sao?

"Người ta nói rất đúng, các cậu chính là phế vật, các cậu là người

lớn mà ngay cả một quỷ vực cũng không phá được!”

Người nói lời này cũng là một vị Cảnh sát quốc tế, nhưng mà tuổi

còn rất nhỏ nhìn qua chỉ hơn mười tuổi, có vẻ vẫn là học sinh tiểu

học, nhưng trên mặt lại lộ ra bộ dáng kiêu ngạo khinh thường

chúng sinh.

Cậu tên là Hùng Văn Văn, biệt danh Linh Đồng, năng lực gân như

vô giải, nghe nói cậu ta có thể thông qua quỷ trong thân thể dự

đoán hết thảy chuyện phát sinh trong vòng một giờ tới.

Đương nhiên, loại năng lực này đối với người bình thường cũng

không có tác dụng gì nhiều, nhưng nếu ở trong sự kiện linh dị, có

thể dự đoán được hướng đi của lệ quỷ trong vòng một giờ, hoàn

mỹ hóa giải bất kỳ nguy cơ, nâng cao tỷ lệ sống sót. Ở tổng bộ,

tên nhóc thối này sắp được coi là quốc bảo, được thiên vị bảo vệ,

các loại tài nguyên.

Sự kiện linh dị thành phố Đại Xương lần này rất đặc thù cho nên

tổng bộ đặc biệt điều tới, đáng tiếc là bị ngăn ở ngoài thành,

không giúp đỡ được trong thành phố.

"Tôi nói thật chứ không phải nhằm vào ai đó trong các người, tôi

muốn nói, mấy vị ở đây đều là rác rưởi."

Tuy rằng ở đây có hơn mười ngự quỷ giả, nhưng nghe xong lời

của thăng ranh gấu này, vẻ mặt nhăn lại giống như ăn phải cứt,

nếu không phải niệm trong đầu không được so đo với nó thì đã

đánh cho nó khóc gọi cha gọi mẹ từ sớm rồi rồi.

'Hùng Văn Văn, mày bớt nói vài câu thì người khác cũng không

bảo mày câm đâu!"

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play