Tuy rằng là lân đầu tiên gặp, nhưng anh ta cảm giác con quỷ này

không tầm thường, tuyệt đối không phải loại quỷ có thể dễ dàng

hạn chế, giam giữ.

Hai người cách nhau một hàng cây xanh, nhìn nhau.

Đồng tử trắng bệch nhợt nhạt không biết còn có thể nhìn thấy

người hay không, nhưng Vương Tiểu Cường có thể xác định, con

quỷ này nhất định nhìn thấy mình.

Khoảnh khắc đó, trong lòng Vương Tiểu Cường lạnh lẽo.

Không ai có thể tưởng tượng được, vì sao trong tiểu khu này lại

đột nhiên xuất hiện một con lệ quỷ không rõ như vậy.

"Chuyện gì thế này, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, vì sao đang yên

đang lành nơi này lại đột nhiên xuất hiện thêm một con quỷ, do

mình xui xẻo đụng phải một sự kiện linh dị mới sao? Hay là nói,

ngự quỷ giả nào đó đã chết, lệ quỷ trong cơ thể hồi phục."

Sắc mặt Vương Tiểu Cường thay đổi không ngừng, trong nháy

mắt, anh ta suy nghĩ rất nhiều.

Giờ phút này trong đầu anh ta thậm chí có ý định trực tiếp rời đi.

Nhưng nghĩ lại, lại phủ định.

Không, hiện tại mình không thể đi, chuyện ở đây còn chưa làm

xong, nếu Diệp Phong biết mình chạy trước, lúc trở vê nhất định

sẽ tìm mình tính sổ."

Nghĩ tới đây, trên mặt Vương Tiểu Cường đổ mồ hôi hột.

Con quỷ này không nằm trong kế hoạch trước đó, hoàn toàn

không chỉ định kế hoạch tương ứng, cũng không phương pháp dự

phòng.

Bây giờ anh ta đã gấp đến độ đổ mồ hôi, lại không có bất kỳ biện

pháp nào, có thể đối phó với quỷ chỉ có quỷ, trừ phi anh ta có thể

thả con quỷ trong thân thể mình ra.

Nhưng vấn đề là con quỷ trong cơ thể anh ta có xu hướng tự bảo

vệ mình.

Phòng ngự có thừa mà tiến công không đủ, không nhất định có

thể áp chế được lệ quỷ không rõ kia.

Ngay khi đầu óc anh ta liên tục suy nghĩ biện pháp giải quyết vấn

đề, con quỷ lại không dễ dàng để cho anh ta ở nơi đó chậm rãi

suy nghĩ.

Đột ngột, lệ quỷ trước mặt lập tức biến mất, Vương Tiểu Cường

chỉ cảm thấy một luồng khí lạnh lẽo€ u ám đánh tới, trong nháy

mắt, một lực lớn mạnh mẽ trực tiếp cước đạp anh ta ra thật xa.

Khoảnh khắc bị đá ra ngoài, Vương Tiểu Cường chỉ cảm thấy có

một luồng âm lãnh khó hiểu xâm nhập vào thân thể của mình,

phảng phất ngay cả quỷ trong cơ thể mình cũng bị áp chế, căn

bản không thể nhúc nhích, cả người cứng đờ té trên mặt đất

không động đậy.

Lúc này Tô Viễn mới chậm rãi lấy ngón tay đóng chặt ở quỷ vực

kéo quỷ vực của Dương Gian đến không ra hình dạng, cất kỹ nó

vào trong lồng ngực mình.

Mất đi hạn chế của ngón tay quỷ dị kia, quỷ vực của Dương Gian

nhất thời khôi phục nguyên trạng.

Hai chọi hai, hai người khống chế hai con quỷ đồng thời quyết

đấu, như vậy mới gọi là công bằng!

Tuy rằng xác suất lớn vẫn ngang tay như trước, dù sao quỷ y trên

người Diệp Phong kia cũng có chút đồ vật, hơn nữa còn có bộ

răng quỷ kia, ngay cả quỷ vực cũng có thể cắn xé mở ra, nếu như

đối phương một lòng muốn chạy, rất có thể Dương Gian cũng

không làm gì được cậu ta.

Tô Viễn nhìn Dương Gian và Diệp Phong trong quỷ vực, hai người

kia cũng nhìn thấy hắn, lúc này Diệp Phong cảm giác tình huống

không ổn!

Chuyện gì đang xảy ra vậy?

Vì sao Dương Gian bên này lại xuất hiện thêm một ngự quỷ giả xa

lạ?

Tên Vương Tiểu Cường chết tiệt kial Tin tức quan trọng như vậy

cũng không nói sớm, chẳng lẽ muốn hại chết mình saol

Nghĩ tới đây, trong lòng Diệp Phong không khỏi thăm hỏi mười

tám đời tổ tông Vương Tiểu Cường!

Dương Gian cũng thấy được hành vi của Tô Viễn, trơ mắt nhìn Tô

Viễn thu hồi ngón tay kia, nhất thời biết mục đích của hắn, nhưng

lúc này cũng không tiện nói gì. Dù sao đối phương lấy đi ngón tay

kia, để quỷ vực của mình thoát khỏi hạn chế, đây là chuyện tốt.

Bởi vì có thêm một ngự quỷ giả không rõ, khiến cho toàn bộ sự

việc đột nhiên tăng thêm nguy hiểm khó hiểu, Diệp Phong cảm

thấy không thích hợp, sắc mặt cậu ta âm tình bất định, đầu óc

không ngừng suy nghĩ.

Cậu ta có dự cảm, nếu như ngự quỷ giả không rõ kia nhúng tay

vào, nhất định mình sẽ chết ở chỗ này, bởi vì người nọ vô cùng

khủng bố, hắn đứng ở nơi đó làm cho người ta có cảm giác giống

như một con lệ quỷ chân chính.

Hảo hán không chịu thiệt thòi trước mắt, kẻ thức thời mới là trang

tuấn kiệt, trước cái chết, không có gì là không buông xuống được.

Diệp Phong nói: Dừng tay thôi, coi như là lỗi của tôi, tôi nhận

thua, sau này tôi sẽ không đối phó với anh nữa, hơn nữa sẽ rời

khỏi câu lạc bộ Tiểu Cường. Tất cả mọi người đều là người trưởng

thành, không có thứ gì là không buông xuống được, nếu tiếp tục

liêu mạng, hai người chúng ta đều có khả năng chết ở chỗ này."

"Thế nào? Cậu không chơi nổi sao? ` Dương Gian cười lạnh nói.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play