Tuy nhiên, với ánh mắt Vương San San nhìn mình lúc này, Tô Viễn

cũng không hề bất ngờ.

Bản chất ấn ký quỷ nô, thực tế là một loại quan hệ khống chế cực

kỳ bá đạo, tất cả quỷ nô, sống chết đều nằm trong một ý niệm

của lệ quỷ nguồn cội.

Mà có quỷ nô, thậm chí sẽ vì quy luật giết người của lệ quỷ, làm

ra đủ loại hành vi không thể tưởng tượng.

Ví dụ như quỷ nô của Quỷ Gõ Cửa, thậm chí sẽ cố ý truyền bá lời

nguyên của Quỷ Gõ Cửa, dụ dỗ người sống đến để Quỷ Gõ Cửa

tập kích.

Chỉ là so với loại quỷ nô kia, tình huống của Vương San San đặc

biệt hơn một chút mà thôi.

Đương nhiên, Tô Viễn cũng không có sở thích NTR, cho nên lúc

này đối mặt với ánh mắt Vương San San nhìn tới, vẫn là một mặt

thản nhiên.

"Xem ra, vận may không tồi, không xảy ra dị thường nào."

Nghe lời nói bình tính của Tô Viễn, vợ chồng Vương Hải Yến liên

tục nói lời cảm tạ.

"Thực sự rất cảm tạ, Tô Viễn tiên sinh, nếu không có ngài, San

San còn không biết có tỉnh lại hay không... "Không cần cảm ơn

ta."

Tô Viễn liếc nhìn bọn họ:

"Muốn cảm ơn... Liên cảm ơn vận may của nàng tốt đi."

Nói xong, Tô Viễn không chút do dự, trực tiếp xoay người rời đi.

Rời khỏi khu chung cư Quan Giang, Tô Viễn không dừng lại, trực

tiếp đi vào một đoạn đường cao tốc phong tỏa ở ngoại ô thành

phố.

Đứng trên đường cao tốc nhìn vê phía nơi không xa, một vùng

đất hình dáng tỉnh hồng hiện ra trong mắt.

Đó là màu sắc do Quỷ Máu dần dần nhuộm ra, đã ảnh hưởng đến

môi trường xung quanh. Mà ở giữa vùng đất tinh hồng đó, tọa lạc

một huyết trì sâu không thấy đáy.

Đây là vị trí của Quỷ Máu.

Quỷ Máu rất đặc biệt, có thể bổ sung linh dị với Quỷ Hồ, cả hai

dung hợp lại với nhau, hoàn toàn có thể hình thành một loại ghép

hình linh dị mới.

Thực tế, đối với huyết trì này, Tô Viễn đã sớm có ý định.

Chỉ là trước đó vướng phải tình huống của Dương Gian, vốn định

giữ lại cho hắn làm một đường lui để giải quyết ác quỷ hồi sinh.

Dù sao với tình huống hiện tại của bản thân, cho dù điều khiển

được Quỷ Máu, cũng chỉ là dệt hoa trên gấm mà thôi. Nhưng nếu

có thể để lại cho Dương Gian, chắc chắn sẽ khiến thời đại này có

thêm một người ngự quỷ đỉnh cao có thể thay đổi càn khôn, như

vậy, ý nghĩa sẽ khác.

Chỉ là bây giờ, Dương Gian liên tiếp biến mất hơn nửa năm, ngay

cả Vương San San là quỷ nô của hắn cũng bị ảnh hưởng, vì vậy

cũng khiến Tô Viễn không thể không tin vào sự thật.

Có lẽ Dương Gian thật sự đã xảy ra chuyện.

Nếu không, Vương San San và Quỷ Đồng, hai sự tôn tại có liên

quan mật thiết với Quỷ Nhãn, cũng sẽ không rơi vào trạng thái

trâm lặng. Đương nhiên, quý sẽ không chất.

Cho dù Tô Viễn không ra tay, dù là Vương San San hay Quỷ

Đồng, cuối cùng cũng sẽ có lúc tỉnh lại.

Nhưng đến lúc đó, các nàng có lẽ sẽ là quỷ nô và sản phẩm linh

dị theo đúng nghĩa, chỉ chịu sự chi phối của lệ quỷ nguồn cội.

Vì vậy, Tô Viễn ra tay, không vì điều gì khác, đại khái cũng là triệt

để dập tắt một số suy nghĩ.

Đối với tình huống trước mắt, đối với tương lai của thời đại này,

hắn không thể không đưa ra lựa chọn.

Có lẽ Dương Gian là chúa cứu thế trong ký ức của hắn, nhưng ở

thời đại này, nơi có chính hắn tôn tại, rõ ràng hắn đã không còn

là nữa.

Nếu không cũng sẽ không xảy ra chuyện như vậy.

Số phận chính là khó lường như vậy, cũng không ai là nhân vật

chính mãi mãi.

Dương Gian không phải, hắn, Tô Viễn, cũng tương tự không phải.

"Một khi đã bước chân vào giang hồ... Thân bất do kỷ..."

Trong dòng suy nghĩ miên man, Tô Viễn bước qua rào chắn

đường cao tốc, sải bước đi về phía vùng đất bị máu nhuộm đỏ

kia.

Vừa đi về phía trước, dưới chân hắn cũng xuất hiện từng mảng

nước đọng, những nước đọng này thế rất hung, vừa xuất hiện,

liên theo bước chân Tô Viễn lan ra.

Mặc dù nơi này bị Quỷ Máu nhuộm dân trong thời gian dài, đã

biến thành một vùng đất linh dị.

Nhưng khi hô nước bao phủ khu vực này, những bùn đất, cỏ dại

hiện ra màu tỉnh hông, mọc lên kỳ dị, giống như từng cỗ cây cối

vặn vẹo như xác chết, đêu đồng loạt bắt đầu run rấẩy, chấn

động, vặn vẹo.

Thậm chí một số thi thể quỷ dị đẫm máu, đều nổi lên giãy giụa

trong nước, miệng không ngừng phát ra tiếng gào thét thảm

thiết. Trong quá trình giao tranh linh dị giữa Quỷ Máu và Quỷ Hồ,

những thứ đầu tiên gặp nạn chính là những sản phẩm diễn sinh

từ linh dị này.

Nhưng đối với đủ loại dị thường xung quanh, Tô Viễn lại xem như

không thấy.

Theo sự lan tràn của nước hồ, những hiện tượng linh dị này

nhanh chóng biến mất, tất cả đều bị chôn vùi trong nước hồ.

Chỉ còn lại một hồ nước dường như chứa đầy huyết dịch ở giữa

không bị nước hồ ảnh hưởng, rõ ràng đều là chất lỏng, nhưng hai

bên phân biệt rõ ràng, không hề dung hòa.

Một lát sau, toàn bộ khu vực này đã hoàn toàn bị nước hồ phong

tỏa, không còn gì có thể vượt qua nước hồ, tiến vào huyết trì ở

khu vực trung tâm.

Dù là lệ quỷ chân chính, khi tiếp xúc với nước hồ, cũng sẽ trực

tiếp chìm vào trong đó, vĩnh viễn trâm luân.

Mà Tô Viễn đứng trên mặt hồ, mặt hồ phẳng lặng như gương, lại

không thể phản chiếu bóng của hắn, khu vực rộng lớn như vậy,

chỉ có tiếng nói của một mình hắn đang vang vọng.

"Trước kia ta cho rằng trời sập xuống sẽ có người cao hơn gánh

vác, trong nhận thức của ta, Dương Gian chính là người cao đó,

cho nên lúc xảy ra sự kiện Quỷ Chết Đói ở thành phố. Đại Xương,

ta đã không ngay lập tức đứng ra.

"Sau đó ở thành phố Đại Kinh, nhóm Bằng Hữu Vòng vì sở hữu

Quỷ Kéo, khiến ta thèm muốn, cho nên ta ra tay giải quyết

Phương Thế Minh."

"Trong sự kiện Bưu Cục Quỷ, ta đã cố gắng nhắm đến vị trí người

quản lý, nhưng sau đó vì thiếu hụt quá lớn, nên ta từ bỏ."

"Trong quá trình giải quyết Quỷ Hồ, ta cũng nhắm đến linh dị

nguôn cội, cho nên ta đổ nước hồ vào giếng của Sadako, khiến

nó lột xác, sau đó thay thế nó."

"Đến khi giao tranh với tổ chức Quốc Vương, bọn họ xâm phạm

lợi ích của ta, nên ta đứng vê phía tổng bộ, đánh bại tổ chức

Quốc Vương, cùng con thuyên ma.”

"Từ đầu đến cuối, tất cả những gì ta làm, đều chỉ vì bản thân ta."

Nhìn chằm chằm vào huyết trì tĩnh lặng, Tô Viễn như đang lẩm

bẩm.

Sau đó, hắn bước chân, một chân đã giẫm vào trong huyết trì.

Cảm giác lạnh lẽo, cùng một loại cảm giác khó diễn tả xuất hiện.

Như có vô số người đang liều mạng chui vào cơ thể mình, đây là

sự ăn mòn đến từ Quỷ Máu.

Tuy nhiên, sự ăn mòn như vậy, lại bị một loại linh dị mạnh mẽ

hơn ngăn cản bên ngoài.

Đó là sức mạnh của chính Tô Viễn.

Với trình độ hiện tại của hắn, chỉ cần hắn không muốn, căn bản

không có linh dị nào có thể ăn mòn cơ thể hắn bây giờ.

"Nhưng dù là một kẻ ích kỷ như ta, cũng không muốn chỉ sống

trong một thế giới u ám đầy tử khí, chỉ có lệ quỷ tôn tại."

Không để ý đến sự ăn mòn đến từ Quỷ Máu, Tô Viễn lại bước

thêm một bước vê phía trước, sau một khắc, cả người trực tiếp

rơi vào trong huyết trì.

Ngay lập tức, toàn thân hắn bắt đầu nhanh chóng chìm xuống,

đồng thời cảm giác ăn mòn trước đó cũng trở nên dữ dội hơn, mà

huyết trì dường như rất sâu, cho người ta một loại cảm giác rơi

mãi không ngừng.

Nhưng so với cảm giác rơi xuống càng khiến người ta khó chịu

hơn chính là, bốn phương tám hướng như hiện ra vô số lệ quỷ,

những lệ quỷ này bao vây Tô Viễn, kín không một kế hở, dường

như muốn hòa tan hắn, biến hắn thành một vũng máu trong

huyết trì này.

Nhưng đối với tình huống này, Tô Viễn lại giang hai tay ra, đồng

thời chậm rãi nhắm mắt lại.

"Cho nên, thế giới này, không cân có nhiều lệ quỷ như vậy, quỷ

thật sự, có một mình ta là đủ!"

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play