Lễ vật?

Nghe Tô Viễn nói vậy, những người mang tin mới ở đại sảnh lâu

một lập tức vểnh tai, ánh mắt nhìn chàng trai trẻ tràn đây ao ước.

Xét cho cùng, từ khi xuất hiện, dáng vẻ cao lãnh, thần bí của Tô

Viễn, cùng thái độ không hề sợ hãi Bưu Cục Quỷ, đều đủ cho thấy

sự khác biệt của hắn, rất có thể là một nhân vật lớn trong giới

người ngự quỶ.

Còn bọn họ, những người mang tin mới ở lầu một này, phần lớn

đều đã nhận thức được sự khủng bố của lệ quỷ. Về phần người

ngự quỷ, ở một mức độ nào đó mà nói, cũng không khác quỷ là

mấy.

Có thể nhận được lễ vật từ người như vậy, biết đâu trong quá

trình đưa tin sau này, sẽ có thêm hy vọng sống sót cao hơn?

Nghĩ vậy, rất nhiêu người đều hướng chàng trai trẻ ném ánh mắt

ghen tị, có cả những người mang tin nữ, khi nhìn hắn, ánh mắt

còn ánh lên vài tia khác lạ.

Tô Viễn không quan tâm đến những người mới này đang nghĩ gì,

chỉ bình tính mở cửa lớn Bưu Cục Quỷ.

Cánh cửa mà ngày thường những người mới này có vắt óc cũng

không mở được, trong tay Tô Viễn lại chẳng khác gì cửa thường.

Bản thân Bưu Cục Quỷ có quy luật linh dị riêng, dù không có

quản lý viên, nó vẫn sẽ vận hành theo linh dị của chính mình.

Bình thường, những người mang tin lâu một này muốn rời đi,

hoặc là phải có nhiệm vụ đưa tin, hoặc là phải là người mang tin

cấp cao, mới có tư cách rời khỏi bưu cục trong thời gian ngắn.

Thế nhưng những quy luật linh dị này, trước mặt Tô Viễn đều bị

xem nhẹ.

Mở cửa bưu cục, Tô Viễn cũng không vội rời đi, mà lặng lẽ đứng

ở cổng, nhìn người đàn ông đang chạy trối chết đến gần. Người

đàn ông đang bỏ chạy kia trong lòng tràn đây tuyệt vọng, mặc dù

hắn đã đưa tin thành công, nhưng cũng vì vậy mà phát động quy

luật giết người của quỷ, buộc phải mượn dùng sức mạnh của bưu

cục để bảo toàn tính mạng.

Tuy nhiên, quy luật giết người của quỷ đã được phát động không

có nghĩa là việc bước lên con đường nhỏ dẫn tới Bưu Cục Quỷ là

tuyệt đối an toàn, nhiêu nhất chỉ là quỷ sẽ bị ảnh hưởng bởi quy

tắc linh dị của bưu cục, bị cản trở đôi chút.

Chính vì vậy, người đàn ông mới có thể sống sót đến giờ, cũng

chính vì tính đặc thù của con đường nhỏ linh dị này, khiến cho lệ

quỷ luôn chậm một nhịp, không thể đuổi kịp hắn.

Nhưng tình huống này cũng chỉ tôn tại trên con đường nhỏ linh dị

này mà thôi.

Một khi hắn đến trước cổng chính Bưu Cục Quỷ, sẽ lập tức mất đi

sự bảo vệ của con đường nhỏ linh dị, khi đó nếu không kịp thời

vào trong Bưu Cục Quỷ, chắc chắn sẽ bị quỷ giết chết.

Nhưng hiện tại Tô Viễn đã mở cửa Bưu Cục Quỷ, không khác nào

cho hắn hy vọng sống sót.

Chỉ cân cửa lớn mở ra, hắn có thể chạy thẳng vào trong Bưu Cục

Quỷ mà không bị cản trở, khi đó nhờ quy tắc linh dị của bưu cục,

chắc chắn hắn sẽ giữ được mạng sống.

Vì vậy, dù giờ phút này thở hổn hển, toàn thân ướt đẫm mồ hôi

lạnh, thể lực đã đến giới hạn, mỗi bước đi đều vô cùng khó khăn.

Nhưng dựa vào khát vọng sinh tôn mãnh liệt cùng sự đe dọa của

cái chết, người đàn ông đang điên cuồng vắt kiệt từng chút sức

lực trong cơ thể, dù bị thương chảy máu cũng không quan tâm.

"Sắp đến rồi, ta, ta nhất định phải sống sót trở vê, chỉ có vậy ta

mới có thể tránh bị con quỷ này giết chết, ta... Ta không thể chết

được, vợ con còn đang đợi ta vê nhà... Ta muốn về nhà..."

Nhìn thấy cửa bưu cục mở ra mà không đóng lại, ánh mắt hắn

càng thêm sáng tỏ, gia đình cho hắn dũng khí kiên trì, còn bưu

cục với ánh đèn lờ mờ phía trước chính là hy vọng sống sót của

hắn.

Tuy nhiên, khi hắn càng đến gân bưu cục, dân dần, dáng vẻ của

hắn cũng hiện ra trước mặt đông đảo người mang tin ở đại sảnh

lầu một của bưu cục.

Nhìn rõ người đó, những tiếng xì xào bàn tán lập tức vang lên

trong đại sảnh.

"Ồ, kia chẳng phải là Lưu Thắng Nghĩa sao?"

"Đúng rồi, là hắn, ta nhớ hình như hắn đi đưa tin, sao lại quay vê

nhanh vậy?"

"Chắc là vậy, không thấy hắn đi theo đường nhỏ của bưu cục về

sao, nhưng tình trạng của hắn không tốt lắm, chắc là bị thương

khi đưa tin rồi?"

"Chắc chắn rồi, đưa tin cho quỷ, còn sống trở vê đã là may mắn

lắm rồi... Chết tiệt, phía sau hắn là cái gì vậy?"

Khi nhìn rõ thứ đi theo sau lưng người đàn ông, những người

trong đại sảnh lập tức hoảng loạn.

"Chết tiệt, tên khốn đó, mang một con quỷ về!"

"Đùa à! Hắn muốn hại chết chúng ta sao!"

"Đóng cửa! Nhanh đóng cửa lại, đừng để hắn và con quỷ đó

vào!" Lập tức, có người nhận ra quỷ đang đi theo sau lưng người

đàn ông liên lao tới, định đóng cửa nhốt cả người lẫn quỷ lại bên

ngoài bưu cục.

Nhưng khi Tô Viễn quay đầu, ánh mắt lạnh lùng của hắn khiến kẻ

định đóng cửa kia lập tức cảm thấy một áp lực nghẹt thở đập vào

mặt.

Bởi vì khoảnh khắc bị Tô Viễn nhìn chằm chằm, hắn cảm giác

đang nhìn mình không phải người, mà là một con lệ quỷ vô cùng

đáng sợ, chỉ cần mình dám hành động thiếu suy nghĩ, ngay lập

tức sẽ bị tấn công khủng khiếp.

Bản năng sinh tôn mãnh liệt, trong nháy mắt khiến toàn thân hắn

cứng đờ tại chỗ.

Thực tế, không chỉ mình hắn.

Khi Tô Viễn nhìn sang những người khác, những người mang tin

ở lâu một, đều có cảm giác tương tự.

Vì vậy, khoảnh khắc đó, toàn bộ đại sảnh đều im lặng như tờ,

không ai dám nói đến chuyện đóng cửa nữa, cho dù quỷ đang

ngày càng đến gần bưu cục.

Chẳng mấy chốc, người đàn ông đã đến gân Tô Viễn, nhưng hắn

cũng chỉ kịp nhìn Tô Viễn với ánh mắt biết ơn, không thể làm gì

hơn, bởi vì quỷ đang bám sát phía sau, nếu dừng lại, ngay lập tức

có thể sẽ bị quỷ tấn công mà chất. Khi hai người lướt qua nhau,

Tô Viễn đột nhiên đưa tay ra, nắm lấy một cái bóng quỷ dị sắp

dung nhập vào cơ thể người đàn ông.

Sau đó, một cảnh tượng khiến tất cả mọi người kinh hãi và khiếp

sợ xuất hiện, con lệ quỷ khiến mọi người đều cảm thấy sợ hãi, lại

bị hắn nắm trong tay, không hề nhúc nhích, như thể rơi vào trạng

thái ngủ say.

Tình huống này có thể nói là hoàn toàn phá vỡ nhận thức của

những người mới trong bưu cục.

Tất cả mọi người đều mở to mắt, vẻ mặt đầy kinh hãi.

Họ đều rất rõ, con quỷ có thể đi theo người đàn ông kia, truy

đuổi đến tận con đường nhỏ linh dị, thậm chí đến đây đáng sợ

đến mức nào.

Vậy mà con quỷ đáng sợ như vậy, trước mặt người ngự quỷ xa lạ

kia lại như một con gà con bị xách theo, không hề có sức phản

kháng.

Tình huống này cho thấy sức mạnh linh dị của người ngự quỷ xa

lạ kia thật đáng sợ, vượt xa lệ quỷ không biết bao nhiêu lần, mới

có thể tạo ra cảnh tượng gây chấn động này.

Sau khi bắt được con quỷ, Tô Viễn cũng không rảnh rỗi, sau khi

đánh dấu, trực tiếp sử dụng năng lực Quỷ Vực, đánh con quỷ vào

cơ thể chàng trai trẻ.

"Đây là lễ vật của ta cho ngươi, nếu ngươi có thể nghĩ cách mượn

dùng quy tắc của bưu cục để đối kháng lệ quỷ trong cơ thể,

thành công sống sót, thì ngươi sẽ trở thành một người ngự quỷ,

ngược lại, nếu ngươi không chịu nổi, vậy thì sẽ chết vì nó.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play