Mỗi một gian phòng đều có kiểu dáng giống nhau, hơn nữa cố

gắng đẩy ra cũng không thể mở ra.

Đi thẳng đến phòng thứ chín, con đường phía trước xuất hiện

một ngã tư nhỏ, hai bên ngã ba bên trái phải kéo dài đến hai chỗ

khác trong bóng tối, hai bên đường là một gian phòng, giống như

lúc trước đi ngang qua, cửa phòng đóng chặt, không có chút dấu

hiệu mở ra.

Lệ quỷ nơi này không nhiệt tình chút nào, tốt xấu gì cũng đi ra

hoan nghênh một chút chứ... Tô Viễn thở dài, đang chuẩn bị tiếp

tục đi về phía trước, nhưng sau một khắc hắn đột nhiên dừng

bước.

Bóng tối không thể ngăn cản tầm mắt của quỷ nhãn, tuy rằng

nhìn không rõ, nhưng nhìn gân vẫn không thành vấn đề, Tô Viễn

nhìn thấy rõ ràng ở trên thảm đỏ sâm, một đám dấu chân màu

đen nhạt rải rác ở nơi này.

Một số dấu chân kéo dài vê phía căn phòng phía trước, còn một

số kéo dài về phía độ sâu tối Ở hai bên trái và phải.

Điều chính là những dấu chân này trông tươi.

Cuối cùng nó đã xuất hiện!

Nhìn thấy dấu chân này, tinh thân Tô Viễn chấn động, mặc kệ

như thế nào, cuối cùng cũng đụng phải lệ quỷ, có lẽ chuyện này

không phải chuyện tốt với người khác nhưng với Tô Viễn thì khác.

Chỉ là dấu chân còn lại trên thảm lộn xộn, rất khó phân biệt được

tên lệ quỷ kia rốt cuộc đi theo hướng nào.

Đang lúc Tô Viễn do dự, bỗng nhiên quỷ nhãn giống như cảm

giác được cái gì đó, hắn không khỏi ngẩng đầu nhìn về phía

trước.

Một người dáng có người cao lớn, cơ thể cứng ngắc đang đứng ở

nơi đó, chỉ đứng ở nơi đó đã làm cho người ta cảm thấy sợ hãi,

làm cho người ta không nhịn được muốn chạy trốn!

Một người dáng người cao lớn, cơ thể cứng ngắc ở phía trước

đang đi về phía này.

Gương mặt người này không chút thay đổi đi về phía trước,

khuôn mặt hắn đã đen thui bám bốc mùi, ánh mắt tựa hồ đã thối

rữa, không ngừng nhỏ xuống giọt nước hôi thối, mặc một chiếc

áo khoác cũ kỹ, bước chân nặng nề, đi vê phía trước như xác

chết biết đi.

Thân hình cao lớn khôi ngô kia, lang thang không mục đích ở

trong lối đi nhỏ hẹp này, chặn kín lối đi không quá rộng trực này.

Nó giống như một con ác quỷ vừa mới bò ra từ trong địa ngục,

từng bước từng bước tới gần bên này.

Tô Viễn nhìn thấy sau lưng nam thi cao lớn này lưu lại từng dấu

chân, hình dạng và kích thước những dấu chân này giống những

dấu lúc vào đại khách sạn Caesar.

Nhưng chúng cũng không phải màu đen, mà là phía trên dính

nước chảy ra từ trên người nam thi, lúc này mới tạo thành một

loạt dấu chân màu đen.

Tất nhiên, điều này không quan trọng, quan trọng là một thứ gì

đó trên tay của con quỷ này.

Một con dao nhà bếp.

Không, không, nên nói là một thanh đao gõ.

Như vậy có thể đoán ra được thân phận của quỷ này!

Trong nguyên tác, thân thể chân chính của quỷ ảnh do Dương

Gian khống chế chính là lệ quỷ cầm đao gỗ này, mà thanh đao

trong tay con quỷ này cũng chính là thanh đao có thể dùng để

chém đứt lệ quỷ!

Trong nháy mắt, Tô Viễn động lòng thaml

Hắn muốn thanh đao gỗ đói

Chỉ nhìn bề ngoài, toàn bộ sài đao nhìn qua tương tự như dao

nhà bếp, nhưng lại rỉ sét loang lổ, đầy lỗ hổng, có vẻ được chôn ở

trong đất đã nhiều năm, còn lưu lại một ít bùn đất đặc biệt. Đồ

vật như vậy nếu ném ở bên ngoài, chỉ sợ ngay cả người thu đồng

nát nhìn thấy cũng sẽ không đi nhặt, không chỉ tốn sức đi khom

lưng nhặt mà lỡ không cẩn thận đâm vào tay, nói không chừng

còn có thể bị uốn ván.

Nhưng ai có thể nghĩ được, đây sẽ là một thanh hung khí khủng

bố, ngay cả lệ quỷ cũng có thể cắt xén.

Ít nhất trong nguyên tác, Dương Gian có nó rất ít thứ nói không

dám chém, đây là ý nghĩa chân chính của quỷ chắn chém: quỷ,

người chắn chém người.

Đương nhiên, sử dụng nó cũng phải trả giá đắt, sử dụng thanh

đao thương tổn mục tiêu nhưng bản thân cũng sẽ chịu thương

tổn tương tự, giống như là một con dao hai lưỡi, đả thương người

lại đả thương mình.

Nhưng cho dù như thế, cũng vẫn không thay đổi được sự thật nó

là một thanh đại sát khí

Cho nên Tô Viễn sinh ra lòng tham là có lý dol

Tuy rằng không lâu nữa nó chính là đồ vật của Dương Gian,

nhưng hiện tại không phải vẫn là vật vô chủ sao? Không tính tên

lệ quỷ kial

Nếu Dương Gian có thể lấy, vì sao Tô mỗ ta không thể lấy!

Ai lấy được trước thì là của người đó mới đúng! Tô Viễn nghĩ như

vậy, nhưng hắn cũng không quên mục đích chuyến đi này.

"Hệ thống! Đánh dấu cho tôi!"

Hệ thống đã Đánh dấu thành công, đạt được: tóc quỷ.

Thoáng chốc, mái tóc ngắn của Tô Viễn nhanh chóng dài dài, trở

nên tóc dài đến thắt lưng, trở nên đen nhánh rậm rạp, hơn nữa

mơ hồ tản ra một loại hương thơm quỷ di.

Vừa mới bắt đầu ngửi chỉ cảm thấy làm cho người ta thần thanh

khí sảng, tinh thân phấn chấn, nhưng khi ngửi lần thứ hai, tựa

như ngửi thấy mùi thi thể thối rữa lên men.

Đây là mùi xác chết!

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play