Tô Viễn gãi gãi đâu, những chuyện trước kia phát sinh, đối với

hắn bây giờ cũng không quan trọng lắm, chút ký ức không quan

trọng cũng chậm rãi biến mất trong đầu.

Nhưng được cô gái nhắc nhở như vậy, những ký ức bị lãng quên

kia phảng phất như được tìm lại hình như đúng là có chuyện như

vậy.

Đó là thời điểm vừa vặn đạt được mảnh ghép quỷ thủ, cũng là lân

đầu tiên trong đời hắn gặp phải sự kiện linh dị.

Đó là lệ quỷ lang thang trên ruộng lúa, trong sự kiện linh dị kia,

người rơm nhiễm máu kia điên cuồng truy đuổi mỗi một người vì

sợ hãi mà chạy tán loạn, người bị lệ quỷ bắt được sẽ chết đi vì

toàn thân mọc đầy rơm. Cũng chính là lần đó, Tô Viễn đánh dấu

được quỷ thủ, mượn năng lực quỷ thủ che đậy cảm giác của lệ

quỷ sống tiếp.

Lúc ấy bởi vì đang ở trong sự kiện, Tô Viễn cũng không nghĩ

nhiêu như vậy, lúc đó hắn còn quá trẻ tuổi, cho rằng năng lực

càng lớn, trách nhiệm càng lớn, có thể cứu một người thì cứu một

người.

Vì vậy hắn đã cứu cô gái này.

Nhưng sau đó Tô Viễn phát hiện đây là thế giới lệ quỷ hoành

hành trong quyển sách kia, tâm tính đã thay đổi.

Trong thế giới tàn khốc như vậy hắn không cứu được ai hết, cùng

lắm cũng chỉ có thể tự bảo vệ mình.

Hắn độ thế nhân, vậy ai độ hắn?

Giữa người với người không giống nhau, không phải ai cũng có

thể làm được giống như Dương Gian, trời sinh cẩn thận đa nghi,

hơn nữa trong sự kiện linh dị còn có thể giữ cái đầu lạnh và quan

sát tỈ mi.

"Đúng là anh rồi."

Tô Viễn khẽ gật đầu, tỏ vẻ mình nhớ tới, sau đó nói: 'Có chuyện

gì sao?' Trong giọng nói của hắn vô cùng bình thản, không quá

kinh ngạc, cũng không cảm khái sau hoạn nạn.

Không có... cũng không có chuyện gì, chính là lần trước anh cứu

tôi mà tôi còn chưa có cơ hội cảm tạ một chút, không biết bây giờ

anh có rảnh không? Tôi mời anh ăn một bữa... .

"Tôi không rảnh, cảm ơn."

Tô Viễn khách khí và từ chối một cách lịch sự, nhưng trên mặt

Thẩm Tây lại hiện rõ vẻ kinh ngạc.

Từ nhỏ đến lớn đều là cô từ chối người khác, mà bây giờ cô lại bị

một chàng trai từ chối?

Trong lúc nhất thời, sắc mặt của cô rất đặc sắc, nhưng Tô Viễn

cũng không quản nhiều như vậy, hắn đi thẳng về phía tầng hai

khách sạn, không biết lúc này lệ quỷ cầm báo và lệ quỷ tìm kiếm

khuôn mặt đã tới khách sạn Caesar chưa.

Lúc trước đi theo Dương Gian đến nhà anh ta, lệ quỷ kia lại chạy

trốn, khiến hắn vô duyên vô duyên bỏ lỡ một cơ hội đánh dấu,

nếu như lần này có thể bắt được, hắn nhất định không thể buông

tha.

Mắt thấy đối phương đẩy cánh cửa kính kia ra muốn đi vào, Thẩm

Tây cũng không có ý định buông tha như vậy. Đương nhiên cô

không phải chỉ vì cảm tạ Tô Viễn rôi mời đối phương ăn một bữa

cơm mà còn có thỉnh cầu khác.

Sau khi trải qua sự kiện linh dị kia, cô bắt đầu từng bước chú ý

đến một số thông tin trên mạng liên quan đến loại sự kiện này,

quả nhiên phát hiện có rất nhiêu dấu vết bị che khuất.

Điều này hoàn toàn đủ để chứng minh rằng cuộc gặp của cô

không phải là trường hợp đặc biệt, chỉ là một sự kiện tương tự đã

được bị các tổ chức có liên quan che giấu, thế giới này không chỉ

đơn giản như tưởng tượng.

Hơn nữa sự tình quỷ dị gần đây phát sinh trên người mình, cô tin

tưởng chỉ có Tô Viễn mới có thể giúp được mình. Đáng tiếc là

trong sự kiện lần trước, cô cũng không lưu lại phương thức liên

lạc của đối phương, mà nay xuất hiện ở thành phố Trung Sơn,

không phải không có ý tránh né, nhưng trời không tuyệt đường

người, người lân trước trợ giúp mình thoát khỏi cái chết cũng xuất

hiện ở nơi này, đây nhất định là ông trời an bài, dù thế nào cũng

không thể bỏ qua.

"Chờ một chút, xin chờ một chút!"

Mắt thấy Tô Viễn muốn rời đi, rốt cục Thẩm Tây không nhịn

được, vội vàng đi lên phía trước định giữ chặt tay Tô Viễn.

Nhưng vừa chạm vào tay trái đeo găng tay của Tô Viễn, cô lập

tức rụt lại.

Lạnh quái

Tay hắn giống như một tảng băng.

Đây là phản ứng thần kinh của con người, giống như khi bị lửa

đốt, hoặc là bị điện giật, mọi người sẽ xuất phát từ bản năng

muốn rụt lại tay, phản ứng của Thẩm Tây cũng giống như vậy, bởi

vì thứ cô đụng phải là quỷ thủ của Tô Viễn.

Trên quỷ thủ chẳng qua chỉ đeo một đôi găng tay đen bình

thường, cũng không phải do vàng chế thành, cho nên không cách

nào ngăn cách ảnh hưởng linh dị.

Nhưng quỷ thủ của hắn an phận hơn nhiều so với của Dương

Gian, ít nhất sử dụng thiết bị điện tử cũng không tạo thành ảnh

hưởng.

Đừng đụng vào tôi!"

Tô Viễn quay người lại, bình tĩnh nhìn cô gái này.

Cho dù lúc trước hắn cứu cô gái này nhưng cũng không đến mức

để cho đối phương nhớ mãi không quên, nếu như thật lòng muốn

báo đáp thì đã tìm đến hắn từ trước rồi.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play