Đối với sự lo lắng của Tào Diên Hoa, Tô Viễn lại không để ý lắm.

"Sợ gì chứ, tổng bộ không phải còn có nội tình à? Cho dù u linh

thuyền đổ bộ, cũng tương tự còn có biện pháp.'

Tổng bộ còn có nội tình?

Nghe được lời của Tô Viễn, Tào Diên Hoa không khỏi ngẩn người

ra.

Nhưng rất nhanh liền ý thức được, Tô Viễn đang nói gì.

"Ngươi là nói Tần lão?"

Thấy Tô Viễn gật nhẹ đầu, ánh mắt Tào Diên Hoa hơi động, hắn

tiến lên vài bước, đến gân rồi nói nhỏ:

Kỳ thật hôm qua Dương Gian cũng mới hỏi thăm ta tình huống

của Tân lão, đến nước này rồi, cũng không sợ nói cho ngươi.

"Thực ra liên quan đến trạng thái của Tân lão, thật sự không thể

khẳng định, bởi vì lúc trước Tần lão tự nguyện phong ấn vào

trong tượng chỉ nói mình sẽ ngủ say một đoạn thời gian trong

tượng, cho đến khi chết đi, cho nên hiện tại Tần lão là đang ngủ

say hay đã chết thì không ai có thể khẳng định, chỉ có mở tượng

ra mới biết được."

"Vậy ngươi cảm thấy nếu chuyện mất kiểm soát, cứ trực tiếp mở

ra là được thôi." Tô Viễn nhấch mép, đối với trạng thái của Tân

lão, hiện tại sợ là không ai rõ ràng hơn hắn.

Chất là chắc chắn chết rồi, nhưng vì linh dị mà vẫn còn gắng

gượng được một thời gian ngắn.

Trong nguyên tác, Tần lão chẳng phải lái u linh thuyền rời đi sao.

Cho nên Tô Viễn rất tin tưởng rằng cho dù Tần lão thật sự chết

rồi thì nhất định cũng đã dự liệu được tình huống tương lai, có

chuẩn bị từ trước.

"Nói thì nói vậy, nhưng hiện tại không động vào tượng, còn có thể

tạo ra tác dụng trấn nhiếp, một khi động vào mà không có hiệu

quả gì, ngược lại chứng minh Tần lão đã chết, như vậy thì phiên

phức lớn, bởi vậy khi Vương giáo sư còn sống đã quyết định, vĩnh

viễn không động vào pho tượng đó..

Tào Diên Hoa tiếp tục nói nhỏ.

Nếu là do Vương Tiểu Minh sắp đặt, vậy vẫn tương đối hợp lý.

Dù sao tên đó vô cùng thông minh, tâm tư lại thâm sâu khó

lường.

Chỉ cân là người hắn muốn tính kế, dù đào hố đặt trước mặt, thì

người đó cũng sẽ không tự chủ được mà nhảy vào, đúng chuẩn

dương mưu.

Dương Gian cũng đã từng chịu thiệt không ít, huống chỉ là người

khác. "Vì không biết, cho nên mới thân bí, mới có thể khiến người

sợ hãi, ta có thể hiểu, nhưng ngươi cũng phải hiểu rõ, người khác

cũng không phải kẻ ngốc, nếu thực sự đến lúc nguy hiểm, ngươi

vẫn cứ giữ pho tượng làm bài trí thì nội tình sẽ bị người ta nhìn

thấu ngay."

Tào Diên Hoa lập tức cứng họng, dù sao lời Tô Viễn nói cũng

không phải không có lý, chỉ có thể thở dài nói:

"Đúng vậy, nếu đám đội trưởng đều liều mạng hết mà pho tượng

vẫn không động đậy, vậy chẳng khác nào chứng thực Tân lão đã

chất rồi."

Nghĩ đến đây, hắn cắn răng nói: "Ta hiểu rồi, nếu thật có ngày đó

thì các ngươi hãy nhân lúc đặc biệt mang pho tượng đi, sau đó

mở ra xem Tần lão rốt cuộc đã chết chưa, đến lúc đó là để Tần

lão tỉnh lại xử lý, hay là phóng thích một con lệ quỷ thì phải xem

vận may.

Tô Viễn không nói gì, chỉ nhìn vê phía pho tượng đứng sừng sững

trong đại sảnh tổng bộ.

Pho tượng đúc bằng hoàng kim không thể bị bất kỳ linh dị nào

nhìn trộm, dù là Tô Viễn cũng không thể xuyên qua lớp hoàng

kim dò xét sinh tử của Tần lão bên trong, nếu muốn biết, chỉ có

thể đập vỡ rồi kiểm tra tình hình.

Nhưng có thể khẳng định là, điều mà Tào Diên Hoa lo lắng sẽ

tuyệt đối không xảy ra.

"Thôi, không tán gẫu với ngươi nữa, Dương Gian đâu?”

Tô Viễn nói.

"Đang kiểm kê vật tư trong kho của tổng bộ."

Nói đến Dương Gian, Tào Diên Hoa liên không nhịn được thở dài.

Dù sao ai cũng không thể ngờ, chỉ trong vài năm ngắn ngủi,

Dương Gian lại có thể trưởng thành đến mức này.

Cả tổng bộ lớn như vậy đều do hắn quản lý, hắn bây giờ là chấp

pháp đội trưởng trên danh nghĩa, quản lý tất cả mọi việc của tổng

bộ, dù hắn là Bộ trưởng, cũng không thể ra lệnh cho Dương Gian.

Dù sao hiện tại nếu hắn thật sự không nghe theo mệnh lệnh của

Dương Gian, cho dù bị xử lý cũng là tự làm tự chịu.

"Chuẩn bị cho trận chiến tiếp theo sao?”

Tô Viễn nghe vậy gật đầu, rồi nói với Tào Diên Hoa:

"Ta đi xem hắn."

Nói xong cũng không đợi đối phương trả lời, trực tiếp triển khai

Quỷ Vực, đi vào kho hàng của tổng bộ.

Trong kho bày la liệt từng thùng lớn, chứa đựng toàn bộ vật tư

mà tổng bộ tích trữ trong mấy năm nay, hơn nữa có một số vật

tư càng dùng càng ít, đã không còn nơi sản xuất.

Bên trong những chiếc thùng đã được mở ra, đựng ngay ngắn

từng cây nến quỷ màu đỏ, có thùng thì đựng những con búp bê

hình thù kỳ quái, dị dạng.

Đó đều là búp bê thế mạng, số lượng đã không còn nhiều, so với

nến quỷ thì ít hơn rất nhiều.

Cho dù là nến quỷ hay là búp bê thế mạng, những vật này đều

phát huy tác dụng rất lớn trong sự kiện linh dị.

Nhưng đối với việc các "Quốc vương” giao thủ, một cây nến quỷ

cũng chỉ ngăn cản được một lân tấn công linh dị mà thôi, búp bê

thế mạng cũng vậy, tác dụng không lớn lắm.

Lúc này Dương Gian đang đứng trong kho, bên cạnh có một cái

thùng, bên trong đầy nến quỷ và búp bê thế mạng.

Xem ra, hắn chỉ lấy đi một nửa số nến quỷ và búp bê thế mạng,

nửa còn lại vẫn để trong kho.

"Sao không lấy hết đi?"

Giọng nói của Tô Viễn không khiến Dương Gian quay đầu lại, phải

nói là khi Tô Viễn đến, hắn đã phát hiện ra rồi.

Nhưng vì quan hệ của hai người không xa lạ nên không cân phải

đê phòng quá mức. "Không cân lấy hết, đội trưởng có thể cân

dùng đến những thứ này cũng chỉ có vài người, lúc mấu chốt

dùng một chút là được rồi, hơn nữa cũng phải để lại chút vốn

liếng cho tổng bộ, vạn nhất thua trận thì những người phụ trách

khác của tổng bộ cũng có vật phẩm linh dị để dùng, không đến

nỗi tay không tấc sắt."

Nghe vậy, trên mặt Tô Viễn hiện lên vẻ vui mừng.

Dương Gian vẫn là Dương Gian, không vì ngồi lên vị trí chấp pháp

đội trưởng của tổng bộ mà thay đổi.

"Ngươi có thể nghĩ như vậy rất tốt, ta rất an tâm!"

Dương Gian quay đầu lại, nhìn vẻ mặt hiền lành của Tô Viễn liền

cảm thấy hơi khó chịu, sao lại có cảm giác tên này như đang

chiếm tiện nghi của mình vậy?

Nhưng hắn cũng không quá bận tâm đến chuyện này.

"Xem ra chuyện của Tào Dương đã được giải quyết, cảm ơn."

Đối với tình huống của Tào Dương, Tô Viễn đã nói qua với hắn,

cũng biết chuyến đi Trấn Bạch Thủy của Tô Viễn là để giúp Tào

Dương giải quyết lời nguyền quấn quanh trên người.

Vào lúc quan trọng này, đúng là giúp đỡ rất nhiều, tổng bộ nợ Tô

Viễn một ân tình lớn.

Dù sao nếu không muốn tổn hại đến lực lượng chiến đấu đỉnh

cao của tổng bộ, không muốn mất Tào Dương thì hắn, với tư

cách là chấp pháp đội trưởng, phải giúp Tào Dương giải quyết

phiên phức.

Mà hành động của Tô Viễn quả thực đã giúp hắn giảm bớt không

ít phiên phức.

"Hắc hắc, đừng vội cảm ơn."

Tô Viễn nói:

"Lời nguyên chết chóc quấn quanh trên người hắn thì đã được

giải quyết, nhưng vấn đề khôi phục lệ quỷ của chính hắn vẫn

chưa được giải quyết, việc này cân chính hắn tìm cách, ta không

phải vạn năng."

Sau đó lại như nhớ ra điều gì đó: "Thực ra nếu không cứu được

thì cứ cho Tào Dương uống hết thứ này, cũng có thể để hắn sống

thêm một thời gian, vắt kiệt giá trị của hắn rồi để hắn chết cũng

được.'

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play