"Khụ khụ.'

Tô Viễn ho khan vài tiếng, ý bảo mình vẫn còn ở đó, sau đó nghe

Dương Gian bên kia nói: “Giang đại tỷ, chị náo loạn nữa tôi sẽ

ném chị ra ngoài.'

Đầu dây bên kia im lặng một lát, Tô Viễn nhân cơ hội nói: "Được

rồi, nếu anh đã có ý định khác thì thôi, tôi sẽ từ chối người mua

bên kia.'

"Thật ngại quá, để cho anh bận rộn vô ích, lần sau ta mời ngươi

xâu chuỗi."

"Nếu có cơ hội tôi nhất định sẽ đi." Tô Viễn cười nói: "Kỳ thật lần

này tôi gọi điện thoại cho cậu, chủ yếu vẫn là muốn mượn một

thứ của cậu."

"Thứ gì? Dương Gian ngẩn người, trên tay mình ngoại trừ giấy da

người hình như cũng không có gì đáng nhớ, cũng không có khả

năng tìm mình vay tiên chứ?

Muốn nói vay tiền, gân đây anh ta cũng phát tài, có nhiêu không,

mấy trăm triệu vẫn có thể cho Vay.

"Còn nhớ rõ lân đầu tiên chúng ta gặp mặt không, thủ phạm của

sự kiện linh dị kia.

Đương nhiên nhớ kỹ..

Dương Gian bình tính nói, đây là chuyện đời này anh ta không thể

quên, cả lớp và hắn cũng chỉ tám người sống sót.

Mà nay Tô Viễn bỗng nhiên nhắc tới chuyện này làm cho anh ta

có một loại dự cảm không tốt.

Đúng như dự liệu, anh ta nghe thấy hắn nói một câu.

"Tôi muốn mượn một thứ của cậu, âm thanh nguyền rủa có thể

hấp dẫn quỷ gõ cửa đến."

Dương Gian trâm mặc không nói, quả thật anh ta giữ lại âm

thanh kia, hơn nữa thời gian trước còn dùng nó lừa một số người.

Đó là một đoạn âm thanh cực kỳ nguy hiểm.

Đó là tiếng gõ cửa của quỷ gõ cửa mà anh ta vẫn giữ lại. Có lẽ

đây cũng là đoạn ghi âm duy nhất còn sót lại trên mạng hiện nay,

đoạn ghi âm này có một năng lực vô cùng khủng bố, có thể dẫn

tên gõ cửa kia tới, mà những người nghe được tiếng gõ cửa toàn

bộ đều sẽ bị tên gõ cửa kia tìm tới.

Phải biết rằng, quỷ gõ cửa ở trong mắt Dương Gian cơ hồ là tôn

tại không giải quyết được như quỷ sai của thôn Hoàng Cương, trừ

phi có thể có được quỷ vực, nếu không là không cách nào thoát ly

gõ cửa quỷ đuổi giết.

Mà bây giờ Tô Viễn lại mượn đoạn âm thanh này của anh ta, đây

là muốn làm gì?

Có phải có một sự kiện linh dị? Đối với Tô Viễn, Dương Gian vẫn

luôn cảm thấy toàn thân đối phương đều tràn ngập sương mù,

mông lung mơ hồ nhìn không rõ ý đồ thật sự của hắn, không ai

có thể biết hắn muốn làm cái gì, mục đích của hắn là gì.

Kể cả trong sự kiện gõ cửa quỷ lân đầu tiên gặp phải, độ tin cậy

về lý do của đối phương cũng không cao, chỉ là lúc ấy vì nhiều

nguyên nhân, không thể không tin tưởng, nói không sinh nghi

hoàn toàn là nói dối.

Ít nhất Dương Gian cảm thấy mình hoàn toàn nhìn không thấu

hành vi và mục đích của Tô Viễn.

Anh sẽ làm gì với nó? Dương Gian nói ra nghi hoặc của mình, nếu

như đối phương không nói rõ ràng mục đích, hắn tuyệt đối sẽ

không cho.

Tô Viễn ở đầu dây bên kia thở dài một hơi.

"À, thành phố Tân Hải đã xảy ra một sự kiện linh dị, người phụ

trách vừa tới đã chết ở bên trong, không có biện pháp, tổng bộ

tìm được tôi, cho nên tôi đã đàm phán điều kiện với Triệu Kiến

Quốc, cuối cùng sự kiện linh dị giao cho tôi giải quyết."

"Nhưng cậu phải biết rằng, phàm là liên quan đến linh dị, nguy

hiểm đều rất lớn mà bà lão nguồn gốc quá khủng bố, tôi cảm

thấy có thể bà ấy cảm thấy quá tịch mịch, quá cô độc, trống

rỗng, không muốn một mình lẻ loi đến già không nơi nương tựa.

'Cho nên tôi nhất thời mềm lòng, quyết định tìm cho cô ấy một

người bạn già đi bồi bà ấy, nghĩ đến chắc hẳn bà ấy sẽ cảm tạ tôi.

Nhưng bà già ấy tuổi không nhỏ, yêu câu còn rất cao, tôi nghĩ tới

nghĩ lui, cũng chỉ có quỷ gõ cửa kia là thích hợp nhất..."

Cái gì với cái gì chứ, cái gì mà trống rỗng, tịch mịch, bạn già,

Dương Gian nghe được đầu đầy hắc tuyến, nhưng đại khái cũng

nghe hiểu là chuyện gì xảy ra.

Tô Viễn là muốn dùng quỷ gõ cửa đi đối kháng một con lệ quỷ

khủng bố khác, không thể không thừa nhận, đây là một ý nghĩ rất

kinh người.

Chỉ có ma mới có thể đối phó với ma.

Như vậy có thể tránh được rất nhiều nguy cơ và ẩn số không biết,

đối với ngự quỷ giả mà nói tuyệt đối là một chuyện tốt.

Nhưng Dương Gian vẫn có chút không tin, anh ta hồ nghi nói:

"Nói vậy thì hình như có chuyện như thế, không phải anh đang

gạt tôi chứ?”

"Làm sao có thể? Quan hệ của chúng ta là gì, chúng ta chính là

đồng miinh, làm sao tôi có thể lừa gạt cậu chứt

Đâu dây bên kia, giọng Tô Viễn nghe không ra dị thường: "Gần

đây cậu có liên lạc với tổng bộ chứ? Không tin thì cậu tự gọi điện

thoại cho Triệu Kiến Quốc, hỏi ông ta một chút là biết."

Dương Gian kỳ quái nói: Làm sao anh biết tôi có liên hệ với tổng

bộ?”

Chết mợ, sắp lộ ra rồi.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play