Mà trong mắt những người khác, Tô Viễn càng giống một con

quỷ.

Nhưng Tô Viễn cũng không nghĩ như vậy, lân này hắn tới chủ yếu

là vì điều tra một vài chuyện của câu lạc bộ này, có vài người sau

khi trở thành ngự quỷ giả, sẽ phá vỡ điểm giới hạn đạo đức, nhất

là chịu ảnh hưởng của lệ quỷ hồi sinh, chuyện gì cũng có thể làm

được.

Cái khác không nói, chỉ riêng những ngự quỷ giả này rất có thể

bọn họ đều có tiên án tiền sự, chỉ là vì thân phận đặc thù nên

phía trên mới nhắm một mắt mở một mắt tránh tạo thành thương

vong quá lớn.

Giống như những ngự quỷ giả này, vừa không đi giải quyết sự

kiện linh dị, đi tìm một con đường sống mà cả ngày chỉ ở câu lạc

bộ uống rượu, lừa gạt ép người mới, mơ màng chờ đợi thời khắc

lệ quỷ hồi sinh đến.

Người như vậy, thay vì chờ chết để lệ quỷ hồi sinh tạo thành sự

kiện linh dị,

Còn không bằng hiện tại trực tiếp giết chết cung cấp cho hắn một

cơ hội đánh dấu.

Sau khi đánh dấu xong Tô Viễn còn có thể tiện thể xử lý cả lệ

quỷ.

Nhất cử lưỡng tiện, vừa hoàn thành đánh dấu, vừa giải quyết một

sự kiện linh dị tiềm ẩn, chẳng phải êm đẹp sao?

Nghĩ đến đây, tô Viễn thâm niệm trong lòng: "Hệ thống, đánh dấu

cho tôi."

Lần này hệ thống đã phản ứng.

Hệ thống đã Đánh dấu thành công, nhận được vật phẩm 1 nến

quỷ.

Má nó, lại là màu trắng, nhìn thấy thứ này, Mặt Tô Viễn đen lại.

Hệ thống đang ghét bỏ hắn không được lệ quỷ hoan nghênh sao?

Cầm nến quỷ màu trắng trong tay hấp dẫn với lệ quỷ tăng

9999999 Tô Viễn đang suy tư rốt cuộc là nguyên nhân khiến mình

xui vậy, hay là hệ thống yêu mình sâu đậm, nhưng những người

khác cũng không có tâm tình tốt như vậy.

Nhất là Nhan Chân, cô đang suy nghĩ rốt cuộc như thế nào mới

có thể đối kháng Tô Viễn, hoặc là nói, có bao nhiêu khả năng giải

quyết đối phương.

Bởi vì đây hoàn toàn là bị đối phương đánh vào mặt, đã không

được nể mặt còn bị tát đau đớn.

Tất cả mọi người đều là ngự quỷ giả, dựa vào cái gì hắn có thể

kiêu ngạo như vậy.

Hoàng Thiếu Phong đã chết, hiện tại người quản quỷ trong câu

lạc bộ tính cả cô thì còn bảy người, nhưng cô khống chế được hai

con lệ quỷ, cho nên nghiêm †úc mà nói, bên mình xem như có

tám kẻ ngự quỷ.

Mà số lượng lệ quỷ mà đối phương khống chế phỏng chừng cũng

chỉ khoảng hai con, tuy rằng cũng không có bại lộ năng lực cụ

thể, nhưng trước mắt có thể biết năng lực như đối phương có

được là có thể trốn đi, hơn nữa không để cho những người khác

hoặc là lệ quỷ phát giác.

Năng lực này vừa phiền toái lại khó chơi, hơn nữa còn có thanh

âm quỷ dị kia.

Đây hoàn toàn có thể coi là một ngự quỷ giả khống chế ba lệ

quỶ.

Không đúng, bên này còn có Hạ Thiên Hùng, nhưng anh ta là

người của Vòng bạn bè, nếu như cô lấy đáp ứng gia nhập vòng

bạn bè, hẳn là cũng có thể để cho anh ta ra tay giúp...

Chỉ có điều từ bây giờ, câu lạc bộ rất có thể sẽ có thêm một

người có tiếng nói.

Nghĩ như vậy, Nhan Chân lại phát hiện Hạ Thiên Hùng nháy mắt

về phía mình.

Ý anh ta là sao? Nhan Chân sự có chút khó hiểu.

"Cô đừng làm bậy, sẽ hại chết tất cả mọi người" Hạ Thiên Hùng

nghiến răng nói nhỏ. "Cô không cảm nhận được sao, năng lực sử

dụng lệ quỷ của tên kia quá dài, đến bây giờ vẫn chưa xuất hiện.

Hơn nữa Hoàng Thiếu Phong đã chết, tại sao lệ quỷ trong cơ thể

cậu ta lại an phận như vậy? Đừng nói với tôi là lệ quỷ kia ngủ

thiếp đi, còn có thứ trên tay hắn hẳn là một vật phẩm linh dị, loại

thanh âm tập kích không phân biệt địch ta, khi đó tất cả mọi

người đều bị tập kích, vì sao hắn không bị sao cả?"

Nhan Chân khẽ nhíu mày, mái tóc dài che đi cái miệng trên trán

cô: "Lỡ đó là năng lực của lệ quỷ anh ta khống chế trên người thì

sao?”

"Vậy thì càng không thể hành động thiếu suy nghĩ", khóe miệng

Hạ Thiên Hùng giật giật, từ trước đến nay anh ta rất cẩn thận,

ngay cả trang trí nhà cửa trong nhà cũng phải dát đầy vàng thỏi,

nếu không hoàn toàn nắm chắc, anh ta tuyệt đối sẽ không hành

động thiếu suy nghĩ.

'Động não suy nghĩ một chút, một ngự quỷ giả bình thường sao

dám kiêu ngạo lớn mật chạy đến câu lạc bộ ngự quỷ giả gây sự

chứ?"

"Kết quả đơn giản chỉ có hai loại, hoặc là có chỗ dựa, hoặc là bị lệ

quỷ ảnh hưởng quá sâu, cô cảm thấy là loại nào?"

"Nếu như là vế sau thì tốt, nếu như là vế trước, cô tự suy nghĩ

một chút đi. Nghe anh ta giải thích như vậy, Nhan Chân cũng ý

thức được chỗ phiền toái.

"Vậy anh cảm thấy thế nào?"

"Trước tiên nghĩ biện pháp thỏa mãn yêu cầu của hắn, để cho

hắn rời khỏi nơi này."

Hạ Thiên Hùng thấp giọng nói: "Sau đó lại tìm người điều tra, lấy

năng lực của câu lạc bộ, điều tra rõ ràng thân phận của hắn hẳn

không khó, nếu như điều tra rõ ràng đối phương thật sự là nhân

vật không thể trêu vào, chịu thiệt cũng chịu thiệt rồi, coi như bỏ

tiên ra mua bình an, nếu như không phải... vậy đạo lý tính sổ sau

không cần tôi nói chứ."

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play