Lúc trước Dương Gian cự tuyệt sự lôi kéo từ vòng bạn bè, bởi vậy

bị coi là cái gai trong mắt, hơn nữa kế hoạch đội trưởng, vì phòng

ngừa anh ta trở thành uy hiếp, người trong vòng bạn bè đã quyết

tâm xử lý anh ta.

Nhưng mà trộm gà không thành mất nắm gạo, Dương Gian đúng

là bị đánh sạch, nhưng không chết, hơn nữa còn sống sót, chẳng

những như thế, thậm chí còn nhổ tận gốc vòng bạn bè.

Cũng chính vì cuộc đấu tranh đó, cho nên đã đặt ra uy danh quỷ

nhãn Dương Gian.

Nếu như không nhớ nhâm, người trước mắt này hình như cũng là

một trong những người tham gia sự kiện phải không?

Tô Viễn cố gắng hồi tưởng lại có ký ức về nhân vật phụ này,

nhưng cũng không nhiều, anh ta bị Dương Gian tìm tới cửa. Hình

như bị dọa mất mật, căn bản không dám đối địch với Dương

Gian, hình như là bán đứng đồng đội, hơn nữa Dương Gian còn

có chuyện khác, bởi vậy mới buông tha cho hắn.

Thấy Dương Gian khủng bố, từ đó vê sau anh ta trực tiếp chạy

trốn, hình như còn rời vòng bạn bè?

Nhưng đừng nhìn bộ dáng anh ta biểu hiện rất sợ hãi, tên này lại

là một ngự quỷ giả hàng thật giá thật khống chế hai lệ quỷ, ít

nhất ở giai đoạn đầu "Khủng bố sống lại", ở trước mặt ngự quỷ

giả bình thường cũng có thể huênh hoang.

Khó trách khẩu khí lớn như vậy!

Bởi vì quả thật coi như là có vốn kiêu ngạo.

Tô Viễn tò mò nhìn vê phía anh ta, nếu như nhớ không lầm, một

trong những lệ quý mà đối phương khống chế đứng ở trên vai

anh ta.

Bả vai của anh ta hơi chìm xuống, tựa hồ đè ép thứ gì đó, người

bình thường có thể không nhìn thấy, nhưng quỷ nhãn của Tô Viễn

lại có thể nhìn thấy một đôi chân như có như không đang giẫãm

lên hai vai anh ta.

Đó là một đôi chân quỷ dị không mang giày, gây gò, đầy thi ban,

nhìn qua khá giống quỷ cước của Tô Viễn, đều là hai chân lệ quỷ,

chẳng qua không phải cùng một con, năng lực cũng không giống

nhau mà thôi.

Giờ phút này hai chân này đang giãm lên bả vai Hạ Thiên Hùng,

phảng phất biến anh ta trở thành đá lót.

Ánh mắt Tô Viễn hơi di chuyển lên trên, trên đôi chân gây gò đây

thi ban kia là một nửa thân thể, mặc quần đen, là kiểu dáng cũ kỹ

mấy chục năm trước, tựa hồ quần hơi lớn hình như không vừa

người, hơi lắc lư, không biết có phải không quá hài lòng với hòn

đá này hay không.

Nhưng nhìn bộ dáng của Hạ Thiên Hùng, dường như anh ta có

lắc như nào nó cũng không rơi xuống.

Nghe nói đây là lệ quỷ chỉ biết giãm lên người, quy luật giết người

là không được ngẩng đầu nhìn, bởi vì một khi bị nó phát hiện bạn

đang ngẩng đầu nhìn nó, như vậy con quỷ này sẽ lập tức từ trên

vai Hạ Thiên Hùng đi xuống, giết chết bạn.

Đương nhiên, bạn ngẩng đầu có thật sự nhìn thấy quỷ quỷ kia

hay không cũng không quan trọng, quan trọng là bạn chỉ làm ra

động tác ngẩng đầu.

Đối với người bình thường thậm chí là ngự quỷ giả bình thường

mà nói, điều này vô cùng nguy hiểm, nhưng Tô Viễn cũng không

cho là như vậy.

Nhìn xem thì làm sao, chẳng lẽ nó còn có thể nói với hắn một câu

mi buồn cái gì sao?

Cho nên hắn liên đương nhiên ngẩng đầu, nhìn chằm chằm con

quỷ kia, không hề sợ hãi, không chút kiêng kịl

Tô Viễn biết làm như vậy cũng không phải muốn biểu hiện mình

có bao nhiêu năng lực, chủ yếu là con quỷ này đủ đặc thù.

Nó chỉ đứng trên vai Hạ Thiên Hùng, nghiêm túc mà nói, Hạ

Thiên Hùng có khống chế hay không còn rất khó nói, nhiêu nhất

chỉ là lợi dụng quy luật giết người lệ quỷ kia mà thôi, anh ta khác

với những ngự quỷ giả khác, cũng không thể hoàn toàn khống

chế một quỷ quỷ kia, chỉ có thể lựa chọn cơ hội thích hợp sử

dụng, cũng không thể thay quỷ chọn mục tiêu.

Cho nên Tô Viễn muốn thử xem, ngay thời khắc lệ quỷ đi xuống,

có thể đánh dấu hay không.

Mà trong mắt Hạ Thiên Hùng, đối phương mang theo kính râm,

anh ta cũng không thể phỏng đoán ý tưởng mục tiêu rất tốt,

nhưng mà vào một khắc sau, anh ta cảm giác Tô Viễn giống như

ngây ngẩn cả người, giống như phát hiện ra cái gì đó, ngay sau

đó tâm mắt di chuyển lên, hơi nghiêng đầu ngẩng lên.

Hắn tìm thấy lệ quỷ của mình?

Hạ Thiên Hùng hơi ngạc nhiên, tuy rằng kinh ngạc Tô Viễn có thể

nhìn thấy một trong những lệ quỷ mà anh ta khống chế, nhưng

đây cũng không phải trọng điểm, quan trọng là anh ta cảm thấy

bả vai nhẹ một chút, vô hình trung giống như dỡ bỏ áp lực nào

đó.

Con lệ quỷ này xuống rồi!

Tên này không biết sống chất, vậy mà lại kích phát quy luật giết

người của lệ quỷ trên vai mình!

Sắc mặt Hạ Thiên Hùng thay đổi, lệ quỷ này anh ta cũng không

thể hoàn toàn khống chế, nói thật, nếu Tô Viễn bị lệ quỷ này giết

chết, anh ta cũng rất vui vẻ, bởi vì anh ta cũng không vừa mắt

hành vi vừa rồi của Tô Viễn. Hơn nữa từ thái độ mà xem, Tô Viễn

hình như không quá để ý anh ta là người trong vòng bạn bè,

không cho chút mặt mũi.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play