Tô Viễn cũng không cảm thấy đây là do lệ quỷ hồi sinh của Phùng

Toàn gây ra, nếu như không sai, hiện tại anh ta còn năm trong

quan tài ở thôn Hoàng Cương mới đúng.

Hơn nữa cũng sắp đến thời điểm Dương Gian đi Hoàng Cương

thôn, Phùng Toàn không có khả năng xuất hiện ở chỗ này.

Có lẽ... đây là loại sương mù màu xám xanh tương tự như quỷ

vực của ngạ quỷ?

Trông giống như sương mù nhưng thực sự là một loại nguyên

rủa? Hình như người bình thường hít nhiều sương mù của ngạ

quỷ sẽ khiến cho trong cơ thể sinh ra quỷ anh, nếu như như vậy

thì thú vị rồi, không biết lão đại có muốn làm cha không ...

Nói tóm lại, hắn tránh tiếp xúc với sương mù này.

Tô Viễn khẽ nhíu mày, sau đó dựng quỷ vực rồi trực tiếp đi vào.

Không ngoài ý muốn, quỷ vực bị áp chế, quả nhiên sương mù này

là một loại quỷ vực khác, ngay cả quỷ nhãn cũng bị ảnh hưởng,

những vị trí ở xa không thể thấy rõ.

Muốn áp chế sương mù quỷ dị này chỉ sợ không thể chỉ dựa vào

một tâng quỷ vực, thế nhưng dùng để ngăn cản tiếp xúc với

sương mù vẫn không thành vấn đề.

Bởi vì không biết phải đối mặt với một con lệ quỷ như thế nào,

cho nên quỷ vực của Tô Viễn chỉ duy trì ở phạm vi năm mét của

bản thân, không lớn không nhỏ, vừa vặn lại có thể để hắn có thời

gian phản ứng.

Kỳ thật nếu như không phải lo lắng muốn cứu người, hắn có thể

trực tiếp lắc chuông quỷ hoặc nến quỷ mà hắn đánh dấu là được,

những việc khác để lại cho người phụ trách giải quyết.

Tô Viễn nghĩ như vậy rồi đi vào bệnh viện, tiếng bước chân vang

lên trong bệnh viện không một bóng người, những nơi hắn đi

qua, sương mù nhường đường, bị quỷ vực của quỷ nhãn xua tan.

Toàn bộ nội thất bệnh viện tối tăm, âm trầm, bị một làn sương

mù trắng xóa bao phủ, yên tĩnh không tiếng động, không có ánh

đèn, cũng không kêu cứu truyên đến, không gian yên tĩnh có chút

đáng sợ.

Bóng tối không thể ngăn chặn tâm nhìn của quỷ nhãn, nhưng

những sương mù này có thể.

Tô Viễn cũng không có do dự mà vẫn tiếp tục đi tới, nhưng đi

chừng mười phút hắn cũng không thể đi ra đại sảnh.

Đây không phải là một tin tức tốt, chứng tỏ bệnh viện đã bị quỷ

vực của con lệ quỷ không rõ kia thay đổi, mà lệ quỷ có thể tạo

thành loại ảnh hưởng này, tuyệt đối không đơn giản.

Ở phía trước sự kiện linh dị, người xuất hiện ảo giác, hoặc là quỷ

dị rơi vào một nơi nào đó không đi ra được, những chuyện như

vậy kỳ thật cũng không hiếm thấy mà còn rất phổ biến.

Đây là lực lượng của lệ quỷ dần dần ảnh hưởng đến xung quanh.

Khi lực lượng này đủ lớn thì sẽ hình thành quỷ vực.

Đây là nguyên nhân vì sao lệ quỷ có quỷ vực không hê đơn giản,

nếu như muốn định cấp bậc cho sự kiện linh dị trước mắt này, có

lẽ phía tổng bộ sẽ xác định cấp B hoặc thậm chí là cấp A.

Càng đi vào trong sương mù càng dày đặc, mà thật ra đối kháng

linh dị đã bắt đầu ngay từ giây phút Tô Viễn dùng quỷ vực tiến

vào bệnh viện chẳng qua tử cơ của quỷ nhãn là ưu thế của hắn,

duy trì phạm vi quỷ vực như này cũng không tạo thành gánh

nặng cho hắn.

Đổi lại là ngự quỷ giả khác chỉ sợ giờ phút này sớm đã gặp phải lệ

quỷ hồi sinh.

Đột nhiên, Tô Viễn dừng bước.

Ở góc phía trước, xuất hiện một bóng người đưa lưng về phía

hắn.

Lệ Quỷ xuất hiện?

Tô Viễn nhất thời cảnh giác, muốn phân biệt ra phía trước có phải

là lệ quỷ gốc hay không, đối với hắn mà nói có một biện pháp rất

tốt có thể thử.

"Hệ thống, đánh dấu cho tôi!"

Thế nhưng hệ thống không hề có phản ứng nào, điều này có

nghĩa là bóng người phía trước không phải quỷ.

Hoặc là nói, không phải quỷ gốc.

Có khả năng là quỷ nô mà cũng có khả năng là người chết sau khi

bị lệ quỷ giết hại.

Tô Viễn đi lên phía trước, đó là một người đàn ông mặc quân áo

bệnh nhân, nhìn qua khoảng ba bốn mươi tuổi, sắc mặt tái mét,

hai mắt nhắm lại, nhưng mà trên mặt anh ta lại mang theo một

nụ cười quỷ di.

Nụ cười kia nhìn qua rất đáng sợ, nhất là khóe miệng cong lên,

quả thực giống như là ngoác đến mang tai vậy.

Người bình thường dù làm thế nào cũng không cười được như

này, hơn nữa còn phải cười ra cảm giác rất tự nhiên.

Từ trong nụ cười trên mặt người đàn ông nhìn không ra vẻ thống

khổ, quỷ dị kết hợp với mâu thuẫn, có vẻ như anh ta ra đi rất

bình yên, thân thể cứng ngắc, sớm đã không còn hô hấp, tim

cũng ngừng đập.

Là người bị lệ quỷ kia giết chết?

Tô Viễn nhíu mày, nhìn nụ cười quái dị trên mặt thi thể, hắn bắt

đầu suy đoán năng lực lệ quỷ và phương thức giết người.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play