Thế nhưng... chỉ dựa vào năng lực của một người để trưởng

thành rất khó, vậy nên đôi khi cũng phải thích nghi, mượn sự hỗ

trợ của năng lực bên ngoài mới được, chẳng hạn như con đường

của tổng bộ.

Như những người bình thường nói, có thể nằm tại sao bắt tôi phải

đứng?

Bao gôm cả lý do tại sao Tô Viễn đối xử khác với Dương Gian

ngay từ lần đầu.

Có chân lớn ở trước mắt, tự mình đánh dấu vẩy nước theo sau,

không phải quá đẹp sao? Nhưng đối với tổng bộ, Tô Viễn luôn

cảm thấy nước rất sâu.

Ví dụ như lão Tân thâm sâu khó lường, nhưng ai mà biết trong

tổng bộ có phải chỉ có một lão Tân kia thôi?

Trong nguyên tác chỉ viết một lão Tần, nhưng lỡ như còn có lão

Lý, lão Vương, lão Trân thì sao?

Cho nên Tô Viễn khá dè chừng chuyện gia nhập tổng bộ, nhưng

hắn có thể học hỏi từ Dương Gian. Trước khi Dương Gian trở

thành cảnh sát hình sự ở thành phố Đại Xương, cũng không thể

sử dụng quyên lợi của người phụ trách sao?

Điểm này có lẽ phải thảo luận lại với Triệu Kiến Quốc, chỉ cần

đồng ý giúp đỡ giải quyết các hiện tượng dị năng thì chắc có lẽ

ông ta cũng sẽ đồng ý, trong trường hợp thiếu thốn nhân lực như

bây giờ...

"Các cậu phải nhớ kỹ ba điểm. Thứ nhất, lệ quỷ sẽ giết người vô

số..."

Vừa suy nghĩ, Tô Viễn vừa phổ cập lại một số kiến thức cơ bản

cho mấy người bọn họ.

Bạn bè của Tô Viễn không nhiều, một người chết, một người mất

tích. Bọn họ là một trong số bạn bè ít ỏi của hắn, quan hệ cũng

tương đối tốt, cho nên bất luận là từ phương diện nào, hắn thành

tâm hi vọng những người bạn ít ỏi này có thể sống thật tốt. "Nếu

một ngày nào đó các cậu vô tình gặp phải hiện tượng linh dị, bên

cạnh không có ai có thể giúp đỡ các cậu thì xin hãy nhớ kỹ câu

này, quỷ không thể nào bị giết. Vậy nên đừng nghĩ đến chuyện

liều mạng với nó, nó giết các cậu còn dễ hơn cả giết một con

kiến."

"Điều thứ hai là chỉ có quỷ mới có thể đối phó được quỷ. Đây

chính là lý do tại sao ngự quỷ giả có thể khống chế được lệ quỷ,

bởi vì trong cơ thể của bọn họ cũng chính là một con quỷ."

Nghe vậy, Tống Ngữ Thư không nhịn được mà nói: "Nếu thật sự

gặp phải hiện tượng linh dị, người bình thường như chúng tôi

chẳng phải nằm đó chờ chết thôi hay sao?”

Tô Viễn nói: "Cho nên điều thứ ba này rất quan trọng đối với các

cậu. Nhớ kỹ, nhất định phải ghi nhớ trong đầu, tốt nhất là ghi

nhớ cả đời này, nếu có một ngày gặp phải hiện tượng linh dị thì

sợ hãi cũng vô dụng. Không cân nghĩ đến chuyện chạy trốn,

muốn thoát thì phải hiểu được quy luật của quỷ."

"Mọi sự vật hiện tượng đều có quy luật của nó. Dựa theo dữ liệu

đã được nghiên cứu rõ ràng, quỷ cũng không phải ngoại lệ. Hầu

như mỗi con lệ quỷ đều có cách thức giết người và hành động

nhất định, giống như trò chơi điều khiển nhân vật. Cậu nhấn bàn

phím, click chuột, nhân vật sẽ bắt đầu hành động, Lệ quỷ cũng

không ngoại lệ.

"Vậy nên, các cậu muốn khắc phục nỗi sợ hãi thì phải tìm được sơ

hở của nó, nhận ra được quy luật giết người của quỷ. Đây là chìa

khóa để người bình thường có thể sống sót khỏi hiện tượng linh

dị. Hả?"

Tô Viễn đột nhiên cảm thấy có gì đó không đúng, không phải

thân thể của hắn có vấn đề gì, mà là một loại cảm ứng kỳ lạ nào

đó.

Ngay cả quỷ nhãn cũng không an phận mà chuyển động không

ngừng, nhìn vê hướng trong bệnh viện, giống như bị kích thích.

"Đây là... một hiện tượng linh dị?" Suy nghĩ một lát, Tô Viễn rất

nhanh hiểu được chuyện gì xảy ra. Đây là phản ứng của quỷ nhãn

khi thấy hiện tượng linh dị, giống như có ngự quỷ giả hoặc lệ quỷ

có liên quan đến ngự quỷ giả đang tôn tại ngay lúc đó, đều có

cảm giác rất thân kỳ, mặc dù ở giữa biển người mênh mông

nhưng liếc mắt lập tức có thể nhận ra.

Lúc này, một hiện tượng linh dị đã xảy ra trong bệnh viện. Đám

người Tô Viễn đang ở khu tiếp đón bệnh nhân của bệnh viện. Sau

khi các bạn nữ đi tìm bác sĩ trực, bọn họ vừa nói chuyện vừa đi

đến cửa chính của bệnh viện có chỗ đậu xe.

Từ bên ngoài tòa nhà có thể thấy rõ ràng, một tầng sương trắng

quỷ dị từ trong bệnh viện đang tản ra ngoài, dần dần bao phủ tất

cả. Từng ngọn đèn trong tòa nhà vụt tắt, dường như bị thứ gì đó

ảnh hưởng.

Loại cảm giác này... có chút giống với quỷ vực.

Sắc mặt Tô Viễn khẽ động, tầng sương mù này giống với quỷ

vực, chẳng lẽ giống với quỷ sương mù của Phùng Toàn sao?

Làn sương trắng mang theo một loại năng lực thần bí nào đó, cản

trở tâm nhìn của quỷ nhãn, khiến hắn không thể nào nhìn rõ

được cảnh tượng lúc này, Tô Viễn vừa suy nghĩ, đột nhiên muốn

vào đánh dấu. Đây là một lệ quỷ chưa từng gặp, mà lệ quỷ chưa

từng gặp có thể cung cấp thêm cho hắn cơ hội đánh dấu, vậy nên

Tô Viễn không khỏi động tâm.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play