Hai người trở về hang động khi đêm đã khuya. Lúc đi thì ánh trăng còn ở phía đông, nhưng lúc về Lâm Bạch cố gắng lắm mới nhìn thấy trăng đã chếch về phía tây.
Mệt mỏi rã rời, cậu mặc kệ mọi thứ, trùm chăn ngủ một mạch, chẳng buồn để ý đến con báo đen đang vừa cẩn thận lấy lòng mình. Vừa hưng phấn đầy thỏa mãn, có chuyện gì thì để mai tính!
Sáng hôm sau, Lâm Bạch còn chưa mở mắt nhưng đã tỉnh giấc. Nghe tiếng động từ nhà bếp, cậu tưởng Nhạc Xảo đến, thầm nghĩ mình lại dậy muộn. Cảm giác bị người khác "bắt quả tang" thật khó chịu.
Vừa dụi mắt định ngồi dậy, rèm cửa phòng ngủ bị vén lên. Ngước mắt lên, cậu thấy Bối Bắc. Lâm Bạch khựng lại, sao anh không đi săn? Chẳng lẽ anh vừa về? Bây giờ chắc cũng phải hơn 8 giờ rồi, chết tiệt tối qua đã hứa sáng nay nấu cơm cho mẫu phụ, vậy mà giờ lại thất hứa. Tất cả là tại tên này! Cậu tức giận liếc anh một cái, rồi xoa xoa cái eo đau nhức, bò đến đầu giường, tìm quần áo ở phía lò sưởi, hoàn toàn không để ý rằng mình đang trần truồng.
Hôm nay Bối Bắc không đi săn, cha anh nói để ngày mai đi. Thịt mang về hôm qua đủ ăn ba bốn ngày. Giờ đã có cách săn bắt nhanh gọn, nghỉ ngơi một ngày cũng chẳng sao. Cha anh thật tâm lý, đúng là bắt kịp thời đại.
Trời mới tờ mờ sáng, anh đang nấu nước bên ngoài, nghe tiếng Lâm Bạch tỉnh giấc trong phòng ngủ, vểnh tai nghe ngóng rồi biến hình đi vào. Bối Bắc mặc kệ cơn giận dỗi của Lâm Bạch, thấy cậu đứng dậy tìm quần áo thì đến giúp, còn lấy chăn đắp lên tấm thân ửng đỏ của cậu. Trong phòng tuy ấm áp, nhưng cảnh tượng này thật sự quá quyến rũ...
Lâm Bạch vẫn muốn biết bây giờ là mấy giờ. Trong phòng rèm cửa buông kín, không có chút ánh sáng nào lọt vào. Cậu cất giọng khàn khàn: "Anh đi săn về rồi à? Em dậy muộn quá."
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT