Bối Bắc hoàn toàn không lo lắng việc để một giống cái đơn độc trong hang đá sẽ gặp nguy hiểm. Mấy ngày qua, anh đã thu phục toàn bộ lũ thú lông nhọn đáng ghét xung quanh, dùng vũ lực tuyệt đối áp chế chúng. Giờ đây, chúng đều tránh xa anh và mỗi ngày anh đều đánh dấu lãnh thổ của mình để khẳng định uy quyền.
Hôm nay anh đi săn ở một nơi khá xa vì muốn bắt loài địch địch thú mà giống cái yêu thích. Loài thú nhỏ này có thân hình gọn gàng, lông ngắn mềm mại, thịt non ngọt. Để giống cái được ăn no, anh cố ý săn ba con, cẩn thận xử lý sạch sẽ rồi mới mang về. Khi anh trở về hang đá thì đã mất hai giờ, trời bên ngoài đã tối đen, lấp lánh đầy sao. Nếu Bạch Lâm nhìn thấy cảnh này, chắc canh cậu sẽ reo lên sung sướng: Bao nhiêu năm rồi mình chưa được ngắm nhiều sao đến thế! Ông trời vẫn còn thương mình!
Bối Bắc vừa về đến nơi thì thấy giống cái đang ngồi bó gối nghỉ ngơi. Anh rất muốn bế cậu lên đống da thú êm ái, nhưng lại do dự. Anh cảm nhận rõ ràng giống cái vẫn chưa hoàn toàn tin tưởng mình, hơn nữa hai người lại bất đồng ngôn ngữ. Để tránh làm cậu sợ hãi, anh đành từ bỏ ý định, lấy tấm da thú sạch sẽ trên vách hang đắp lên người cậu. Trong rừng, nhiệt độ ban ngày và ban đêm chênh lệch lớn, anh lo cậu không quen, lại sợ cậu bị bệnh.
Bạch Lâm tỉnh giấc bởi mùi thịt nướng thơm lừng. Cậu ngơ ngác mở mắt, nhìn quanh hang đá, mất hai phút để hoàn toàn tỉnh táo. Cậu nhận ra mình đã rời xa cuộc sống văn minh, đang ở một nơi xa lạ. Thì ra không phải mơ! Nhìn tấm da thú trên người, rồi quay sang phía có mùi thơm, lòng cậu bỗng ấm áp. Cậu đứng dậy, gấp gọn tấm da thú đặt lên một chiếc vali. Lòng cậu rối bời: Vừa muốn thân thiện với đối phương, lại vừa sợ đối phương trở mặt. Cậu rụt rè tiến đến chỗ báo đen, ngồi xổm xuống rồi ra hiệu muốn giúp đỡ.
Bối Bắc biết giống cái đã tỉnh, nhưng thấy cậu ngồi yên, mắt nhìn xa xăm, anh đoán cậu đang nhớ nhà, nhớ người thân, nên không làm phiền, tiếp tục công việc của mình. Đến khi thấy cậu tiến đến, ra hiệu muốn giúp đỡ, anh rất vui nhưng vẫn từ chối. Giống cái đã mệt cả ngày, anh xót nên không muốn cậu phải làm gì cả. Anh muốn cho cậu thấy mình là một bạn lữ chu đáo. Vì thế, anh đưa miếng thịt nướng chín cho cậu, ý bảo cậu mau ăn.
Sau một ngày mệt mỏi và ăn uống ít ỏi, Bạch Lâm đã đói cồn cào, khi ngửi thấy mùi thơm. Cậu ngại ngùng không dám ăn, muốn làm việc để trả công, nhưng hắc báo lại từ chối và đưa đồ ăn cho cậu. Bạch Lâm cũng không khách sáo nữa, bụng đói thì trời đất bao la cũng vô nghĩa. Cậu vội vàng nhai miếng thịt. Chà, thịt này dai quá! Nhưng nhìn bề ngoài thì đã chín rồi. Chắc là do không phải thịt heo, mà là thịt của loài khác. Dù sao thì cũng phải ăn thôi. Cậu chậm rãi nhai miếng thịt trong miệng.
Vừa ăn Bạch Lâm vừa nhìn báo đen nướng thịt. Cậu còn thấy một đống thịt lớn như núi nhỏ bên cạnh. Chắc phải đến mấy chục cân! Không ngờ yêu tinh ăn nhiều đến thế. Nhưng chắc không phải ăn hết một lần đâu, có lẽ sẽ làm thịt khô. Cậu thấy trên vách hang còn treo mấy miếng kia mà. Bạch Lâm không biết rằng, trong lúc cậu đang suy nghĩ, Bối Bắc vẫn cần mẫn nướng thịt, và đã bày một đống thịt nướng chín trước mặt cậu, lót bên dưới là những chiếc lá rộng.
Bạch Lâm mất nửa giờ để ăn hết một xiên thịt, bụng cũng đã no. Thấy báo đen cứ nướng mãi mà không ăn, chỉ bày thịt đã nướng chín trước mặt mình, cậu cảm thấy kỳ lạ. Chẳng lẽ mình gặp phải một con yêu thú thích làm việc tốt để tích đức? Xem ra vận may của mình cũng không tệ!
Bạch Lâm chuyển đống thịt nướng chín trước mặt mình sang trước mặt báo đen, rồi kiên quyết cầm lấy xiên thịt anh ta đang nướng, ra hiệu bảo anh ăn đi, để cậu nướng. Thịt nướng ở đây rất đơn giản, chỉ có muối, không có gia vị khác, quả thật không ngon lắm. Cậu nhớ trong ba lô còn chút gia vị, liền đặt xiên thịt xuống, quay người lục lọi ba lô.
Trong ba lô của cậu còn dư lại hai gói bột thì là, hai túi tương ớt và ba túi tương ngọt. Cậu vốn thích ăn cay, những thứ này là đồ dư từ những chuyến đi dã ngoại trước, hoặc mới mua ở siêu thị mấy ngày trước. Cậu chỉ lấy một gói bột thì là và tương ngọt, vì không phải ai cũng ăn được cay, huống chi đây là loài thú, khứu giác rất nhạy bén, những thứ kích thích như vậy tốt nhất là nên hạn chế. Trong bầu không khí thân thiện mới vừa được thiết lập này, cứ thận trọng vẫn hơn.
Quay lại ngồi bên đống lửa, Bạch Lâm dùng bàn chải nhỏ quét đều tương ngọt lên miếng thịt, quét cả hai mặt, rồi tiếp tục đặt lên vỉ nướng. Hương thơm thịt nướng hòa quyện với mùi tương ngọt lập tức lan tỏa. Nướng thêm khoảng hai phút nữa, cậu rắc bột thì là lên. Ôi, mùi vị này thật mê hoặc! Dù đã no, Bạch Lâm vẫn không kìm được mà nuốt nước miếng. Cậu đưa miếng thịt nướng đã thêm gia vị cho báo đen, người đã ăn xong đống thịt trước mặt và ánh mắt đang lấp lánh chờ đợi. Sau đó, cậu tiếp tục xiên thịt, nướng thịt và phết gia vị.
Bối Bắc không ngờ giống cái ăn ít đến vậy. Ngay cả giống cái trong bộ lạc của anh cũng ăn được khoảng ba cân thịt, nhưng giống cái của anh lại ăn quá ít, thảo nào gầy như vậy. Có phải cậu không thích ăn thịt mà thích ăn trái cây không? May mắn là tối nay anh đi săn và hái được ba quả bạch quả, lát nữa sẽ cho giống cái ăn. Phải nuôi cậu béo tốt thì mới sinh được thú con khỏe mạnh. Với tầm nhìn xa trông rộng, Bối Bắc đã lên kế hoạch cho tương lai của hai người.
Anh vui mừng khôn xiết khi thấy giống cái đưa thịt nướng cho mình và lấy ra những thứ lạ lẫm để phết lên thịt. Không ngờ mùi vị lại ngon đến vậy! Từ khi sinh ra đến giờ, anh chỉ biết đến một loại hương vị thịt nướng, giờ đây lại được thưởng thức dư vị tuyệt vời này. Giống cái của anh thật là một bảo bối, là của riêng anh thôi! Thế là anh vừa tự hào mãn nguyện, vừa ăn ngấu nghiến, vừa nhìn chằm chằm vào giống cái. Một người thì an tĩnh tiếp tục sự nghiệp nướng thịt vĩ đại, đồng thời cố gắng phớt lờ ánh mắt nóng rực của báo đen.
Này anh bạn, tôi đang cố gắng lấy lòng anh đấy, dùng công sức của mình để hy vọng nâng cao địa vị và tầm quan trọng của mình, anh cứ ăn đi, sao cứ nhìn chằm chằm vào người ta vậy? Ánh mắt này quá mãnh liệt, quá trực tiếp, da đầu tôi tê rần hết cả rồi!"
Cuối cùng, dưới áp lực của ánh mắt trần trụi kia và với khả năng chịu đựng tâm lý mạnh mẽ, cậu cũng hoàn thành công việc. Tay cậu mỏi nhừ, chỉ có thể thầm oán trách trong lòng. Dù sao thì cậu cũng đã biết được sức ăn của anh ta này. Phải rồi, không ăn nhiều như vậy thì sao người ta lại to lớn như thế được, hèn chi là yêu tu!
Sau khi ăn xong món thịt nướng được chế biến tỉ mỉ, Bối Bắc mãn nguyện đứng dậy, cầm hai quả bạch quả đưa cho giống cái. Bạch Lâm nhìn hai quả, siêu to lớn trước mặt, rồi nhìn đôi tay dính nhớp của mình, liền ra hiệu động tác rửa tay. Bối Bắc hiểu ra, giống cái rất sạch sẽ, anh nên chuẩn bị nhiều nước hơn trong hang.
Giá mà mấy cái sọ thú săn được mấy hôm trước mình không vứt đi thì tốt, chắc chưa con thú nào tha đi đâu nhỉ, mình sẽ đi lấy về vậy. anh dẫn giống cái đi bộ mười phút đến một con suối nhỏ. Bạch Lâm rửa tay rửa mặt, rồi dùng tay vốc nước vuốt tóc. Cậu nằm dài trên bờ suối nghỉ ngơi, ngắm nhìn bầu trời đầy sao lấp lánh như kim cương và vầng trăng tròn to lớn. Đây chắc là đang ở trong dải Ngân Hà rồi, quá hùng vĩ! Tâm trạng cậu từ kích động dần dần trở nên bình tĩnh. Rời xa thành phố ồn ào náo nhiệt, hòa mình vào thiên nhiên, tận hưởng giây phút yên tĩnh, xoa dịu tâm hồn. Đây cũng là lý do cậu thích tham gia các hoạt động dã ngoại. Bên tai văng vẳng tiếng nước suối chảy róc rách, tiếng côn trùng kêu râm ran trong rừng, cậu cảm giác như mình là một phần của khu rừng, muốn hóa thành cỏ cây, hóa thành sương sớm. Tâm tư cậu xao động, tâm hồn hướng về...
Bối Bắc nhìn giống cái nằm bên cạnh, đôi mắt sáng rực, ánh mắt lộ ra những thông điệp lúc kích động, lúc bình tĩnh. Tâm trạng của anh cũng dao động theo. Giờ phút này, giống cái tỏa ra hơi thở bình yên và tĩnh lặng, anh bị lây nhiễm, như bị hút vào sự thay đổi này. anh biến thành hình thú nằm sát bên giống cái. anh thích sự yên tĩnh này, ở bên cạnh cậu, anh cảm thấy an lòng.