Sáng sớm mọi người đều tranh thủ hái lượm, Lâm Bạch nhanh tay thu hoạch được hai bao da thú lớn, tổng cộng là sáu bao. Cậu chia một bao cho Vân Phong và hắn cũng không từ chối. Đồ mà giống cái nhỏ đưa cho thì không có lý do gì để từ chối cả. Thật ra Lâm Bạch còn cho hơi ít, nhưng nếu cho thêm một bao nữa thì có lẽ Vân Phong cũng không nhận.
Đến trưa thì mọi người trở về. Đa số giống cái đều chưa ăn gì, thú nhân đi săn cũng sắp về, vừa kịp lúc để chuẩn bị đồ ăn mới. Nhiều giống cái đến cảm ơn Nhạc Xảo và Lâm Bạch, hẹn rằng khi nào có thời gian nhất định sẽ nhờ họ dẫn đi tìm đồ ăn mới. Lâm Bạch im lặng còn Nhạc Xảo gật đầu đồng ý.
"Xảo Xảo, chúng ta đợi nhóc con A Mạc đến đón thôi, chắc sắp tới rồi." Liên Liên hái được hai bao lớn và một bao nhỏ, Liên Liên cũng là một người làm việc rất giỏi. Lại thêm Tĩnh Tĩnh giúp đỡ sau đó nên cũng thu hoạch được nhiều hơn những giống cái khác một bao nhỏ.
"Ừ, vậy chúng ta nghỉ ở đây một lát." Nhạc Xảo ngồi phịch xuống đất, tay y đeo găng tay nên ngón tay không bị trầy xước.
Các thú nhân hộ tống giống cái trở về, Vân Phong ở lại cùng họ đợi A Mạc. Lệ Lệ đi phía trước vẫn ngoái đầu nhìn Vân Phong, muốn ở lại nhưng bị mẫu phụ kéo đi, do đó chỉ có thể hậm hực trừng mắt nhìn Lâm Bạch.
Liên Liên cũng ngồi xuống, bản thân Liên Liên mặc quần đùi màu xanh lá cây, bên ngoài là váy da lông màu hồng nhạt. Găng tay là do Lâm Bạch cho vào buổi sáng, lúc đầu hơi chật nhưng sau một buổi sáng thì vừa vặn. Nhờ có găng tay mà tay Liên Liên được bảo vệ rất tốt.
Ngước mắt nhìn Lâm Bạch, ánh mắt Liên Liên dịu dàng. Giống cái nhỏ này khéo tay hơn cả những giống cái giỏi nhất trong bộ lạc. Liên Liên huých Nhạc Xảo, ngưỡng mộ nói: "Ngươi thật có phúc!"
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT