Lâm Bạch hơi giật mình trước hành động của báo đen. Cậu mở to mắt, đôi môi bị báo đen ngậm lấy mút nhẹ. Gáy cậu rơi vào một bàn tay to lớn. Trong lòng Lâm Bạch bỗng nhiên như có hàng chục con nai con chạy loạn, hơi thở dường như ngưng lại vài giây. Cậu định đẩy báo đen đang ôm chặt mình ra, vừa định lên tiếng thì đã bị báo đen chiếm thế thượng phong. Lưỡi dài của báo đen tiến thẳng vào khoang miệng cậu, quấy đảo lung tung, đầu lưỡi cậu bị mút đến tê dại. Lâm Bạch cố gắng đánh vào người báo đen vài cái thì báo đen mới chịu buông ra, thở hổn hển nhìn cậu, mắt dán chặt vào đôi môi ướt át của cậu rồi lại cúi xuống hôn thêm một cái, trước khi bị Lâm Bạch đẩy mạnh đầu ra.
"Bạch, anh thích em, thật sự rất thích. Em thật xinh đẹp." Bối Bắc nói từ tận đáy lòng, đôi mắt tràn ngập tình cảm, tay nhẹ nhàng nắm lấy bàn tay nhỏ nhắn của Lâm Bạch, vừa nãy cậu đã đánh anh, anh sợ nó lại sưng đỏ như lần trước nên đưa lên miệng thổi thổi.
Lâm Bạch vốn định trách mắng con báo đen vì hành động lỗ mãng và việc anh khen cậu xinh đẹp. Nhưng khi nghe thấy Bối Bắc dùng giọng nói khàn khàn bày tỏ tình cảm, cơn giận của cậu tan biến ngay lập tức. Trong lòng cậu như có một mớ cảm xúc hỗn độn, chua, ngọt, đắng, cay lẫn lộn. Rõ ràng không khí rất ấm áp và lãng mạn nhưng sao trong lòng cậu lại cảm thấy chua xót thế này? Thật phức tạp...
Báo đen vẫn giữ nguyên tư thế vừa rồi. Lâm Bạch rút tay về, chậm rãi vuốt ve hai má của Bối Bắc, ánh mắt dịu dàng và nghiêm túc: "Cảm ơn anh, Bối Bắc, em cũng thích anh." Những chữ cuối cùng cậu nói rất chậm, giọng rất nhẹ nhưng đủ để đối phương nghe rõ.
Bối Bắc vui mừng khôn xiết, anh cúi xuống hôn lên bàn tay Lâm Bạch đang đặt trên má mình rồi vòng tay ôm chặt lấy eo cậu. Do dùng lực quá mạnh, Lâm Bạch bị ép xuống tấm nệm da thú. Bối Bắc áp sát vào người cậu, giữa hai người không còn khoảng trống. Đầu to của anh cọ cọ lên cổ cậu rồi lại cọ cọ...
Mãi đến khi Lâm Bạch không chịu nổi sức nặng của báo đen nữa, cậu mới vỗ nhẹ vào vai anh ra hiệu cho anh đứng dậy. Thực ra cũng chỉ mới có hai ba phút.
Đây là lần thứ hai Lâm Bạch nói thích anh, Bối Bắc cảm thấy tràn đầy năng lượng. Anh quyết định đi nấu cơm để giải phóng bớt nhiệt lượng trong người nhưng trước tiên phải cởi giày ra đã.
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT