Bối Bắc thấy Lâm Bạch lấy gia vị cay độc kia ra liền vội vàng giật lấy.
"Bạch, em còn đang bệnh, cổ họng không khỏe, cái này quá kích thích không ăn được đâu." Nói rồi anh mặc kệ ý kiến của Lâm Bạch, đặt lọ gia vị về chỗ cũ, quay người tiếp tục công việc.
Lâm Bạch trừng mắt nhìn báo đen, anh tốt bụng thì tốt bụng thật nhưng cách thể hiện sao mà cục súc quá vậy? Cậu quên thôi chứ bộ, không thể nhẹ nhàng hơn à? Tuy nhiên dù có chết, cậu cũng không nói ra câu này.
"Bối Bắc, khoai tây rửa sạch rồi thái miếng, đừng ngâm nước nữa cho thẳng vào nồi canh sẽ sánh hơn, uống cũng ngon hơn mà hơn, anh hiểu không?" Mỗi khi nấu ăn Lâm Bạch đều chỉ cho báo đen vài mẹo nhỏ. Cậu biết báo đen sẽ làm theo lời cậu là luôn học hỏi, nên cậu cũng không ngại chỉ dạy.
"Tôi biết rồi. Thế còn cái 'hắc hoa' này thì sao?" Bối Bắc vừa xiên thịt vừa chỉ vào mộc nhĩ đen hỏi Lâm Bạch.
"Hắc hoa gì chứ? Đúng là các anh đặt tên chuẩn xác thật, không biết thì tưởng là hoa thật. Cái này gọi là mộc nhĩ, là một loại thức ăn, hái xuống ngâm nước là ăn được còn rất ngon nữa, đặc biệt là xào." Lâm Bạch chậm rãi giải thích, thầm nghĩ giá mà có dầu ăn thì tốt, hành tây xào mộc nhĩ cũng ngon đấy. Hình như lâu lắm rồi cậu chưa ăn rau xào thì phải? Mới có ba bốn ngày thôi mà sao cảm giác như cách xa cả thế kỷ vậy?
"Bối Bắc, anh có dầu ăn không?" Lâm Bạch hỏi, không biết anh có hiểu ý cậu không.
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT