Bối Bắc giờ đây hoàn toàn ngây ngốc, bộ dạng giống như hiểu được điều gì đó nhưng lại mơ hồ không rõ. Anh không hiểu, rõ ràng Lâm Bạch không thể biến thân, vậy tại sao lại nói anh giống cậu? Chẳng lẽ mẫu phụ của cậu không dạy cho cậu sự khác biệt giữa giống đực và giống cái sao? Lâm Bạch thật đáng thương, cơ thể yếu đuối, không thể chống lại thú dữ, không thể đi săn, lại còn bị xem như giống đực mà nuôi lớn. Chắc hẳn tuổi thơ của cậu rất khổ sở. Nhưng không sao, giờ đã có anh ở đây, anh sẽ không để cậu phải làm những việc nặng nhọc của giống đực nữa. Cậu chỉ cần vui vẻ và vô tư, sinh con là được.
Hy vọng lại bừng lên, Bối Bắc nắm lấy tay Lâm Bạch đặt vào lòng bàn tay mình, tay kia phủ lên trên, nhìn cậu bằng ánh mắt chân thành:
"Bạch, chuyện quá khứ hãy để nó qua đi, đừng suy nghĩ nữa. Em là giống cái, không cần làm việc của giống đực, mọi thứ cứ giao cho tôi. Mỗi ngày em chỉ cần vui chơi là được."
Lâm Bạch ban đầu rùng mình trước hành động kéo tay có vẻ nhẹ nhàng của Bối Bắc, nhưng sau khi nghe những lời này, cậu lập tức rút tay ra chỉ vào báo đen, nửa ngày sau mới hít sâu một hơi. Cậu tự nhủ cậu luôn phải bình tĩnh, cậu là người văn minh, đọc sách nhiều, không nên chửi bậy. Hơn nữa báo đen rõ ràng vẫn đang chìm đắm trong suy nghĩ của anh, chỉ chửi thì không có tác dụng, phải dùng biện pháp khác, hỏi han vẫn tốt hơn.
"Bối Bắc, anh tại sao cứ khăng khăng nói tôi là giống cái? Anh đã gặp giống cái bao giờ chưa?." Tuyệt vời! Hỏi ra rồi thì tốt, quả nhiên đối thoại là cách ngắn gọn nhất, nói chuyện tâm tình với anh là không thể.
"Gặp rồi chứ." Bối Bắc không hiểu sao Lâm Bạch lại hỏi câu này.
"Ừ?".Điều này nằm ngoài dự đoán của Lâm Bạch, cậu nghi ngờ hỏi: "Ở đâu? Có đặc điểm gì?"
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT