Bối Bắc lần đầu tiên làm quen với cuộc sống tinh tế thế này, lại còn được thấy tấm vải dệt lớn đến vậy. Anh chỉ nhớ rằng ở bộ lạc của mình, chỉ có vài giống cái mặc loại quần áo làm từ nguyên liệu tương tự, nhưng mỏng hơn nhiều so với cái gọi là khăn trải giường này, màu sắc cũng xấu hơn.
Bối Bắc lúng túng không biết để tay chân vào đâu, chỉ biết ngây người đứng đó. Lâm Bạch thấy vậy bèn bảo anh túm một góc khăn, rồi tự cậu chỉnh góc kia, sau đó lại đưa cho anh một đầu khác. Phần còn lại thì dễ hơn nhiều, chỉ việc từ từ nhét phần thừa của chăn vào trong. Lâm Bạch giữ chặt hai góc còn lại, bảo Bối Bắc nâng tay lên một chút rồi rung mạnh, duỗi thẳng gấp lại. Khăn trải giường vừa khít với tấm da thú, không hề thừa chút nào. Ấn tay xuống, ừm mềm thật.
Bối Bắc nhìn chiếc chăn đã được lồng vào, thắc mắc không hiểu vì sao phải nhét vào cái "túi lớn" này. Nhìn chiếc giường, anh nóng lòng muốn nằm thử để cảm nhận.
Lâm Bạch thấy vẻ thèm thuồng của anh, sợ anh chảy nước miếng ra giường bèn mời anh ngồi xuống thử.
Bối Bắc từ từ ngồi xuống khăn trải giường, tay nhẹ nhàng vuốt ve cảm nhận. Trong lòng anh vang lên một giọng nói, giá mà được ngủ trên này thì tốt biết mấy. Nếu anh nói với giống cái, chắc giống cái sẽ không từ chối đâu nhỉ? Mấy ngày nay cậu đã mang cho anh bao nhiêu là thứ tốt, nhất là chiều nay còn mời anh cùng tắm nữa. Lại còn không mặc quần áo trước mặt anh, chắc là không hề đề phòng anh rồi. Tiến thêm một bước nữa, nghĩ đến hình ảnh Lâm Bạch không mặc quần áo chiều nay, anh lại thấy kích động. Giống cái này thật là quá đỗi thản nhiên và táo bạo…
Lâm Bạch liếc nhìn đồng hồ gần 9 giờ rồi. Yêu giới chẳng có trò giải trí nào hay ho cả. May mà cậu không phải là người thích náo nhiệt, nếu không chỉ nghĩ đến cuộc sống sau này đã thấy buồn chán đến chết.
Bối Bắc nhìn vật nhỏ nhắn tinh xảo mà giống cái hay cầm, ở giữa là hình tròn, hai bên là cái gì đó làm bằng da thú, chắc chắn là bảo vật rồi. Nếu không thì sao giống cái cứ lấy ra xem hoài, chắc là sợ mất? Hừ, có anh ở đây thì đừng hòng con thú nào dám đụng vào.
Lâm Bạch định hỏi báo đen có chuẩn bị tu luyện không, nhưng lại nghĩ rằng yêu tinh có lẽ không thích người khác hỏi chuyện riêng tư như vậy. Thôi thì chờ hai người thân hơn chút nữa rồi hỏi vậy. Dù đã quyết định sống chung với anh nhưng cũng không thể cái gì cũng hỏi, biết đâu người ta muốn nghỉ ngơi vài ngày thì sao.
Trong hang thắp hai đống lửa, chiếu sáng cả hang đá nên không hề thấy lạnh.

......(Còn tiếp ...)

Vui lòng đăng nhập để đọc tiếp.
Trải nghiệm nghe tryện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play