Báo đen phi nhanh như gió, thoắt cái đã đưa người về đến sân nhà. Hoàng hôn buông xuống, ánh chiều tà đỏ rực nhuộm kín cả một góc trời. Đám nhóc con vẫn đang hăng say luyện tập vượt rào, nhưng chỉ chăm chỉ thôi thì chưa đủ, đứa nào đứa nấy ngã nhào như chó ăn vụn. Cũng may bãi cỏ xanh mướt đã nảy mầm, chứ không thì thế nào cũng vỡ đầu mẻ trán.
Sau khi được Lâm Bạch dạy dỗ giữa trưa, dù ngã lên ngã xuống vô số lần, bọn nhóc không hề nản chí mà ngược lại, tinh thần càng phấn chấn hơn. Chúng nhìn cái rào cản cứ như một chiếc xúc xích nóng hổi, chỉ chực nuốt chửng vào bụng.
Ngay khi nhận ra hơi thở quen thuộc, lũ nhóc con liền ùa tới, "ô ô" kêu lên với Lâm Bạch. Chẳng rõ là vì buổi chiều đi đường hay vì lý do nào khác, cậu cảm thấy eo đau nhức. Lâm Bạch vịn vào báo đen bước xuống, khom lưng ôm lấy bốn đứa nhóc và nhận ngay một tràng hôn nồng nhiệt.
“Thôi nào, ba ướt hết cả mặt rồi. Được rồi, đi chơi đi, phải chú ý nghỉ ngơi, đừng nhảy hoài. Nghỉ ngơi hợp lý và rút kinh nghiệm cũng rất quan trọng đấy, biết chưa? Ngoan, đi thôi.”
Bối Bắc ghen tị kéo Lâm Bạch vào nhà. Lũ nhóc quá bám người, anh phải gánh vác trách nhiệm dạy dỗ chúng nhiều hơn mới được!
"Nhiều vậy luôn!" Trong nhà bày một đống sủi cảo béo tròn, đếm sơ sơ đã mười ba chậu.
"Cháu vừa đi thì tụi ta đến, Bối Xác cũng phụ. Đừng thấy tay nó to mà khinh, gói sủi cảo khéo lắm, tốc độ cũng nhanh nữa." Liên Liên đã học được cách nặn sủi cảo, nhanh hơn nhiều so với việc nắn từng chút một.

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play