Trong tiết trời không có cái nắng ấm của mùa hè, cũng chẳng có chút gió mát đặc trưng của mùa thu, khắp nơi chỉ là một màu vàng úa. Chẳng có điều gì mới mẻ để khám phá, nên đám nhóc con đang chạy giỡn phía trước cũng dần đi chậm lại. Đôi mắt to tròn không còn láo liên nhìn ngó khắp nơi, chúng ủ rũ bám sát theo chân Lâm Bạch. Ánh mắt buồn bã ấy cứ như thể vừa bị ai đó mắng mỏ, làm chúng tủi thân lắm.
"Đợi thêm một thời gian nữa sẽ tốt hơn, các con phải học cách thích nghi với sự thay đổi của các mùa, cảnh vật cũng khác nhau. Không phải mọi chuyện đều sẽ diễn ra theo ý muốn của các con..." Lâm Bạch vừa đi vừa chậm rãi giảng giải cho mấy đứa nhỏ về những quy luật của cuộc sống, quy luật của tự nhiên, về sự thay đổi của mùa màng, vạn vật tương sinh và sự phát triển của mọi thứ đều phải tuân theo một quy luật chung... Cậu không cần biết bọn nhỏ có hiểu hay không, nhưng nghe nhiều thành quen cũng là điều tốt, phải không nào? Chẳng phải người ta vẫn nói phải chú trọng giáo dục sớm sao? Cậu tin rằng con trai mình không phải là những kẻ tầm thường, vô dụng. Kỳ thực, đây là kỳ vọng chung của mọi bậc cha mẹ. Ước mong con cái thành rồng thành phượng không chỉ là lời nói suông, trong đó công sức của cha mẹ bỏ ra cũng không kém phần vất vả so với con cái.
Tuy nhiên, trong thế giới mà bản năng của loài thú chiếm ưu thế này, cho dù có năng lực siêu phàm cũng khó mà thay đổi mọi thứ. Nếu muốn thoát khỏi thời kỳ đồ đá hiện tại, thì cần phải mất hàng trăm năm. Điều khó kiểm soát nhất chính là tư tưởng của con người, bởi vì không phải ai cũng mong muốn có sự cải cách. Thay vì sống trong sự bất an và hoang mang, họ lại thích tận hưởng cuộc sống an nhàn trước mắt. Lâm Bạch tin rằng những người có suy nghĩ này chiếm phần lớn, bởi việc thay đổi những điều cũ kỹ cũng cần phải có sự ủng hộ của mọi người.
Lâm Bạch cảm thấy bất lực khi phải tạo ra quá nhiều điều mới mẻ để thay đổi suy nghĩ của người khác. Những gì cậu làm chỉ đơn giản là khiến cuộc sống của mình trở nên thoải mái và tiện nghi hơn. Đối với tương lai của các con, cậu không muốn kiểm soát quá nhiều. Cậu chỉ mong dưới sự giáo dục của mình, các con sẽ có tầm nhìn rộng hơn, tư duy phát triển hơn, chứ không chỉ giới hạn ở bản năng giết chóc hoang dã.
Đi được một lúc, Lâm Bạch cảm thấy có gì đó không ổn. Cậu quay đầu nhìn lại, suýt nữa thì ngất xỉu vì tức. Đằng sau cậu nào còn bóng dáng của những đám nhóc ngoan ngoãn nghe lời nữa, mà thay vào đó là cảnh cả lũ đang vui vẻ chạy về phía cổng bộ lạc. Từng bước chân của chúng chạy nhảy một cách hớn hở. Vừa bực vừa buồn cười, cậu đành phải đi theo sau, cũng chẳng sợ chúng chạy ra khỏi bộ lạc, vì ngay lối vào đã có thú nhân canh gác rồi.
"Mấy đứa về đây ngay! Nếu không nghe lời thì lần sau ba sẽ không cho ra ngoài nữa." Lời nói của cậu hoàn toàn là vô ích. Mấy đứa nhóc kia chạy nhanh hơn, dù Lâm Bạch xách giỏ đi nhanh cũng không đuổi kịp. Hơn nữa, ngay từ đầu cậu đã đi sau chúng. Thấy không thể đuổi theo. Lâm Bạch thở dốc dừng lại, nghiến răng nghiến lợi nghĩ bụng, tối nay phải dùng đến vũ lực để dạy dỗ một trận.
Đám nhóc không nghe lời ba mình dạy bảo là vì chúng đã ngửi thấy mùi của A Hi. Con sói tuyết đang nhắm mắt tĩnh tâm trên cây cũng mở choàng mắt ra khi nghe thấy tiếng chân chạy hỗn loạn. Một tia sáng trắng lóe lên, vẻ mặt tuấn tú của ông trở nên dịu dàng. Thì ra đám nhóc đen thui này tìm đến mình. Khóe môi ông nhếch lên, khẽ nhảy xuống đất, đi vài bước về phía trước để ôm trọn lũ nhóc đang lao tới mình.

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play