Vừa ra khỏi nước Lâm Bạch khẽ rùng mình vì làn gió nhẹ thổi qua.
Trong khi đó, Bối Bắc không xuống nước mà luôn cảnh giác quan sát xung quanh. Tiếng động từ Lâm Bạch ở dưới nước truyền đến tai anh, khiến anh bồn chồn không yên. Anh muốn lao xuống ôm lấy cậu nhưng lại cố kìm nén.
Vừa mới trấn tĩnh lại, anh nghe thấy tiếng cậu bước lên bờ. Anh quay người lại, ánh mặt trời chiếu rọi lên người cậu, tạo nên một vầng hào quang vàng rực rỡ, vừa thánh khiết vừa cao quý. Anh ngắm nhìn sườn mặt cậu lấp lánh ánh vàng, chiếc cổ thon dài, rồi dần dần di chuyển ánh mắt xuống…eo…bụng…bộ phận nhạy cảm…hai chân…bàn chân...
Mãi đến khi Lâm Bạch đến bên cạnh, lấy khăn lau người, Bối Bắc mới hoàn hồn. Đúng lúc ấy ánh mắt anh chạm vào bộ phận giữa hai chân cậu, nơi đang lay động theo động tác lau người. Ánh mắt Bối Bắc lóe lên tia hắc quang, con báo đen khổng lồ lập tức xuất hiện, nằm rạp dưới chân Lâm Bạch.
Lâm Bạch buồn cười trong lòng. Dù vẻ ngoài lạnh nhạt, cậu vẫn rất nhạy cảm. Làm sao cậu có thể không nhận ra sự thay đổi của báo đen? Cậu cố tình làm vậy để xem con báo này có ý gì, tại sao lại nhìn chằm chằm vào cậu. Chẳng lẽ anh chưa từng thấy cơ thể người bao giờ? Hay là đỉnh núi này chỉ có mình anh là tu thành hình người? Hay là yêu quái dù hóa thân vẫn giữ nguyên bản tính, nên ngoài cậu ra, anh chưa từng gặp người khác? Lâm Bạch phân tích trong lòng, không hề biết rằng những hành động cố ý của cậu vừa rồi đã khơi dậy dục vọng của báo đen.
Lâm Bạch ngồi xuống tảng đá bên bờ suối, chuẩn bị giặt quần áo. Túi bột giặt là quà tặng kèm theo dầu gội lần trước. Hôm nay tắm cậu không dùng gì cả, chỉ gội bằng nước sạch. Mang nhiều đồ lỉnh kỉnh rất phiền phức, cậu định lần sau giặt thì mang theo một lượt. Ở đây không có bán, dùng một lần là hết một lần nên phải tiết kiệm thôi.
Báo đen nằm im thin thít, Bối Bắc vừa rồi suýt mất kiểm soát. Anh không thể bỏ cậu một mình mà chạy đi, lại sợ cậu nhìn thấy sự thay đổi của mình. Không còn cách nào khác, anh đành hóa thành thú để che giấu dục vọng. Nhìn cậu bắt đầu giặt quần áo, quay lưng về phía mình, anh lấy chân trước che mắt chỉ chừa tai lại. Thôi thì mắt không thấy, tâm không phiền. Thỉnh thoảng Lâm Bạch quay đầu lại, thấy con báo đen ngốc nghếch như vậy lòng cậu lại thấy ấm áp hơn.
Một người một thú, một ngồi một nằm, một động một tĩnh, tuy không tương tác nhưng lại tạo nên một khung cảnh hài hòa êm đềm trong buổi chiều.
Trên đường về Bối Bắc giúp cậu xách quần áo, thầm nghĩ không biết nên tỏ tình với cậu như thế nào vào lúc nào. Ngôn ngữ của hai người vẫn chưa thông thạo lắm, nếu nói rõ thì tốt, còn nếu gây hiểu lầm thì hỏng bét. Xem ra anh phải cố gắng nói chuyện với cậu nhiều hơn, không thể chỉ hành động mà không nói lời nào, hành động không thể thay thế cho lời nói được.
......(Còn tiếp ...)
Vui lòng đăng nhập để đọc tiếp.
Trải nghiệm nghe tryện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT