Thực tế là từ khi cái bụng của Lâm Bạch phình lên, cậu đã rất lâu rồi mới có thể làm việc thoải mái như vậy. Trước đây làm bất cứ việc gì cậu cũng phải bận tâm đến cái bụng, chân tay co quắp, sợ hãi đủ điều. Rồi còn những ngày tháng nằm liệt giường suốt một tháng trời, tính cả trước và sau, gần ba tháng trời trôi qua thật buồn chán, chỉ biết ngắm trời sống nhàn rỗi. Hơn nữa dù muốn làm gì cũng không tiện, quan trọng là luôn có người kè kè bên cạnh giám sát. Giờ đây cuối cùng cũng nhẹ nhõm, cả thế giới như tươi đẹp hơn.
Nhạc Xảo và Liên Liên đi thăm người lớn tuổi, Lâm Bạch giúp chuẩn bị đồ đạc. Ngoài hai bọc quần áo, mỗi bọc đựng hai mươi cái màn thầu và một ít rau khô, Đạt Bảo và A Hi còn mang thêm một cái chân trâu. Bốn người ăn no xong liền ra ngoài, coi như tản bộ sau bữa ăn.
Lâm Bạch nhờ Bối Bắc và A Mạc mang bát đũa đã dùng ra bờ sông rửa sạch, còn mình ở nhà dọn dẹp bếp.
Buổi sáng chơi đùa đã đời, mấy đứa nhỏ có vẻ mệt mỏi, không còn chút tinh thần nào. Lâm Bạch đặt chúng vào một cái sọt trái cây rồi xách vào phòng ngủ cho chúng nghỉ ngơi, đặt trên giường đất chứ không bế ra. Sọt khá lớn nên không hề chật chội. Cậu đắp cho mấy đứa nhỏ một tấm da thú rồi ra ngoài.
Bối Xác lau xong bàn, gấp gọn giẻ lau rồi nói với Lâm Bạch: "Anh Tiểu Bạch ơi, em ra ngoài chơi nhé?"
Cục bông thực ra có thể chơi cùng Bối Xác. Tuy nhiều trò nhóc không tham gia được nhưng chỉ cần nhìn thôi cũng thấy vui rồi. Ở ngoài cổ vũ cũng đủ khiến nhóc hưng phấn, lại còn học được kỹ năng và kinh nghiệm nữa chứ. Hơn nữa đâu chỉ mình nhóc xem náo nhiệt, còn có cả con báo tuyết nhỏ kia nữa!
Lâm Bạch buông mành cửa phòng ngủ, định xoa đầu Bối Xác nhưng thấy cậu nhóc đã cao lớn hơn, cậu chuyển sang vỗ vai:

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play