Bối Bắc đã biết rõ năng lực của Lâm Bạch, cậu không phải là người ba hoa chích chòe. Một khi cậu đã nói có thể nối xương, chắc chắn sẽ làm được. Bối Bắc nói xong, Đạt Bảo trầm ngâm một hồi, rồi nhìn sang A Hi, người cũng đang suy tư. Hai người nhìn nhau một giây, rồi cùng lên tiếng: "Ngày mai ta sẽ đến tìm tộc trưởng trước, sau đó các con đi cùng tiểu Bạch." Tin tức động trời này cần phải được báo cho tộc trưởng. Nếu có thể, tiểu Bạch nên được sắp xếp học tập và làm việc cùng tộc y. Trước đây cậu chưa từng thể hiện mình biết y thuật, có lẽ đúng như cậu nói, chỉ là không chuyên nghiệp. Nhưng một người nhân tộc có tiềm năng và kiến thức như vậy nhất định phải được bồi dưỡng và bảo vệ cẩn thận.
Mọi người đều đồng ý với ý kiến này. Sau khi ăn xong, ai về nhà nấy, hẹn nhau ngày mai tập trung.
Đạt Bảo đi tuần tra, Bối Xác ở nhà ngủ cùng mẫu phụ. Thúy Thúy mang trái cây đến, còn dư hai quả, Lâm Bạch thấy Nhạc Xảo thích ăn nên bỏ vào túi cho Nhạc Xảo mang về.
"Ưm..."
Lâm Bạch lười biếng vươn vai, phát ra một tiếng thở dài. Cuộc sống bình lặng này bao giờ mới kết thúc đây? Sau khi rửa mặt qua loa, cậu cởi áo khoác rồi lên giường đất.
Trong phòng có hai tường ấm và một giường sưởi, nên không hề cảm thấy lạnh. Lâm Bạch chỉ đắp một chiếc chăn bông, nhưng đã thay vỏ chăn và ga trải giường thành màu đỏ. Nằm trên giường, cậu nhắm mắt dưỡng thần, trên người chỉ mặc một chiếc quần đùi.
"Bạch, anh rửa mặt rửa chân rồi, tối nay có thể đắp chung chăn không?" Bối Bắc đứng bên giường đất, vẻ mặt ngoan ngoãn.
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT