Tuy rằng hắn càng muốn ăn luôn màu đỏ trên môi nàng, nhưng biết dừng đúng lúc vẫn là đạo lý cần tuân theo.
Mặt Vân Xu đỏ bừng lên, lắp bắp nói: “Ngươi ngươi ngươi ——”
Tà Thần bình tĩnh nhìn lại: “Ta? Ta sao vậy?”
Vân Xu ngây người, không ngờ hắn có thể làm được tự nhiên như vậy. Nhưng nàng cũng tức giận với hành vi của hắn, nếu là người khác đã sớm bị đuổi xuống Thương Lan Phong rồi.
Tà Thần dường như không có chuyện gì nói: “Phẩm hạnh của Cố Thiên Hạm tạm được, nhưng có một số đề tài nói chuyện với nàng không bằng nói chuyện với ta.” Ví dụ như thích phong cách nào.”
“Còn có đống truyện kia.” Tà Thần nhìn về phía bên kia chồng sách, toàn là những chuyện tình yêu hận thù ly biệt của các đại lão tu chân, dùng để giết thời gian thì được, nhưng tốt nhất nên đổi một ít. “Ta ở đây vừa lúc có mấy quyển, xem xong rồi có thể đến tìm ta lấy nữa.”
Sự chú ý của Vân Xu lập tức bị thu hút. Người này vậy mà còn xem truyện tranh, thật sự khó có thể tưởng tượng.

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play