Ba vị đồng môn khác chậm rãi lấy lại tinh thần, chỉ là ánh mắt nhìn họ rất kỳ lạ. Ba người liếc nhau, khẽ ho một tiếng.
“Giang sư huynh, nếu huynh thật lòng yêu Tô sư tỷ, thì hãy trả ngọc bội cho Vân sư muội đi, cả hai bên đều vui vẻ.”
“Đúng đó, chúng ta đều biết huynh ngưỡng mộ Tô sư tỷ. Hủy hôn rồi, huynh có thể bày tỏ tình cảm với Tô sư tỷ.”
“Vân sư muội là một cô gái yếu đuối, từ ngàn dặm xa xôi đến Vấn Thiên Tông, huynh không thể giữ ngọc bội gia truyền của sư muội được, như vậy là không công bằng với sư muội.”
Ba người cũng rất hối hận, thật sự không nên vì tình nghĩa với Giang sư huynh mà nói ra những lời như vậy. Vân sư muội xinh đẹp dịu dàng, bị vị hôn phu hủy hôn, chắc chắn sẽ rất đau lòng, vậy mà họ còn xát muối vào vết thương.
Thật là quá đáng.
Ánh mắt Vân Xu vẫn dừng trên người Giang Di Văn, chờ đợi hắn trả lời. Đến nỗi người trong lòng hắn tên gì nàng cũng nhanh chóng quên bẵng đi. Đó không phải là điều nàng muốn quan tâm, nàng chỉ muốn lấy lại ngọc bội.

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play