Ánh nắng ấm áp xuyên qua cửa kính, hắt lên người Vân Xu, khiến cho khuôn mặt đẹp không góc chết của cô như được phủ một lớp vàng óng ánh.

Trì Châu gõ bàn phím lạch cạch, thỉnh thoảng lại liếc nhìn Vân Xu. Thấy cô ngủ đến hai má ửng hồng, trong mắt anh ý cười cưng chiều như muốn tràn ra ngoài, trong lòng thì dâng lên một cảm giác thỏa mãn chưa từng có.

Anh đang ngồi trên sofa xử lý mớ văn kiện mà thư ký vừa gửi tới, còn Vân Xu thì cuộn tròn ngay bên cạnh anh nghỉ ngơi. Đây là thói quen mà Trì Châu đã cố tình rèn cho cô, hy vọng có thể tăng cấp tình cảm giữa hai người.

Trì Châu tin chắc rằng không lâu nữa, Vân Xu sẽ hoàn toàn chấp nhận anh. Cô chính là một bé cưng mềm mại như vậy, người khác đối tốt với cô, cô sẽ đáp lại bằng sự tốt đẹp.

Khi trở về thành phố A, anh sẽ mời cho Vân Xu một bác sĩ tâm lý giỏi nhất. Mặc dù Vân Xu hiện tại đã từ bỏ ý định từ bỏ cuộc đời, nhưng Trì Châu có thể cảm nhận được cô đang tách biệt bản thân mình với thế giới, coi như hai phần riêng biệt, đây là điều không bình thường.

Sau khi trạng thái tâm lý của Vân Xu ổn định hơn, anh sẽ tổ chức một buổi tiệc hoành tráng công khai với mọi người rằng Vân Xu là em gái anh, là công chúa của nhà họ Trì.

Trì Châu thì ở đây yên tâm bồi dưỡng tình cảm với em gái, còn người nhà họ Trì ở đầu kia thì không khí lại lạnh tanh.

Trì Tiêu Tiêu ở trong nhà càng thêm im lặng, trên mặt luôn giấu một nỗi buồn man mác. Thời gian anh cả đón Vân Xu về cứ kéo dài mãi, khiến cô không khỏi hoang mang. Chỉ khi cảm nhận được tình yêu thương không đổi từ mẹ Trì và anh hai, cô mới thấy dễ chịu hơn một chút.

Mẹ Trì nhận thấy sự bất an của cô, ôm con gái vào lòng: "Tiêu Tiêu, đừng lo lắng. Trì Châu nói đứa bé kia hiện tại đang sống một mình, chúng ta chỉ cần đón con bé về, bù đắp cho con bé một chút là được, con vẫn là bảo bối của chúng ta."

Trì Hiền cũng an ủi em gái: "Yên tâm, cho dù cái cô Vân Xu gì đó kia có trở về, cũng tuyệt đối không bằng được em. Anh hai mãi mãi đứng về phía em."

Trì Tiêu Tiêu nép vào lòng mẹ. Cô biết mình đáng lẽ phải ngăn anh hai nói những lời như vậy. Cô quả thật đã chiếm đoạt cuộc đời của người khác, hưởng thụ những lợi ích vốn không thuộc về mình, nhưng Trì Tiêu Tiêu xấu hổ phát hiện ra sâu trong nội tâm mình lại có chút vui mừng bí mật vì những lời anh hai nói.

Trong lòng bố mẹ và anh hai, cô vĩnh viễn quan trọng hơn Vân Xu sắp trở về.

"Anh hai, đừng nói vậy, dù sao Vân Xu mới là người nhà họ Trì thật sự." Xuất phát từ một chút áy náy, Trì Tiêu Tiêu vẫn lên tiếng.

"Người nhà họ Trì thật sự sao?" Trì Hiền cười nhạo một tiếng, "Chúng ta thừa nhận mới là người nhà, bằng không cũng chỉ là người dưng nước lã."

Mẹ Trì ngồi bên cạnh không nói gì, rõ ràng là ngầm đồng ý.

Trì Tiêu Tiêu lộ vẻ cảm động.

Trì Hiền xoa đầu cô. Tiêu Tiêu mới là em gái cưng của anh, là đại tiểu thư được giới thượng lưu công nhận.

Bất quá, anh cả ở bên kia lâu như vậy thật sự là hơi quá đáng. Chuyện phiền phức gì mà có thể giữ chân anh cả ở thành phố B chứ? Anh ta hoàn toàn không nghĩ tới việc Trì Châu ở lại thành phố B là vì Vân Xu. Trong lòng Trì Hiền, Trì Châu chính là một cỗ máy làm việc vô tri vô giác.

Hay là gọi điện thoại hỏi thử xem sao.

Trì Hiền lấy điện thoại ra, bấm số gọi. Sau vài tiếng "tút tút", điện thoại được kết nối.

"Anh cả à?"

"...Alo." Một giọng nữ nhẹ nhàng, êm tai vang lên.

Trì Hiền đứng hình, điện thoại suýt nữa thì rơi xuống. Anh ta không bao giờ nghĩ tới trong điện thoại của anh cả lại xuất hiện giọng nói của một cô gái. Khoan đã... Thời gian này, người phụ nữ có thể xuất hiện bên cạnh Trì Châu...

Chẳng lẽ là cô em gái bị bế nhầm kia?

Mẹ Trì và Trì Tiêu Tiêu nhìn nhau. Trì Hiền đang bật loa ngoài, đương nhiên họ cũng có thể nghe thấy giọng nói xa lạ kia.

Vân Xu xoa xoa mắt. Cô bị tiếng chuông điện thoại đánh thức, theo bản năng muốn tắt báo thức, đến khi nghe thấy giọng nói xa lạ trong điện thoại, mới phát hiện mình đã nhấc máy nhầm.

Cô nhìn quanh phòng khách, laptop đang mở trên bàn, người thì không thấy đâu, "Anh ấy không có ở đây, anh chờ một chút..."

Cô định đi sang phòng khác xem sao.

"..." Đầu dây bên kia im lặng một chút, "Cô là Vân Xu?"

"Ừm." Vân Xu hơi tò mò tại sao anh ta lại biết tên mình, nhưng không ngờ đối phương lập tức thay đổi thái độ.

"Sao cô lại nghe máy của anh cả?"

Không đợi Vân Xu trả lời, trong điện thoại lại vang lên tiếng cười nhạo.

"Cô Vân à, thủ đoạn của cô cũng cao tay thật đấy. Mới bao lâu mà đã dụ dỗ được anh cả của tôi nghe lời răm rắp, đến cả điện thoại cũng giao cho cô, đúng là khiến người ta nể sát đất." Trì Hiền giọng điệu ác ý. Việc Vân Xu nghe điện thoại trong lòng anh ta đã chứng minh cô là một người phụ nữ thâm độc.

Một người lạnh lùng, nghiêm túc như Trì Châu lại để điện thoại ở bên cạnh cô, đủ để chứng minh mối quan hệ hiện tại của hai người, chắc chắn là cực kỳ thân thiết.

Ngay cả với bọn họ mà anh cả còn giữ vẻ mặt lạnh như tiền, Trì Hiền không thể tưởng tượng được dáng vẻ anh ta yêu thương Vân Xu.

Chắc chắn là Vân Xu đã giở trò, lừa gạt anh cả. Giọng nói trời ban như vậy mà lại ở trên người cô ta, thật là phí của trời.

Vân Xu cầm điện thoại, vẻ mặt ngơ ngác, không hiểu đối phương đang nói gì.

"Anh đang nói gì vậy?"

Trì Hiền cười lạnh, còn giả vờ nữa chứ. Nghe điện thoại không phải là để khoe với nhà họ Trì rằng cô ta và Trì Châu quan hệ tốt sao.

"Tôi mặc kệ cô có âm mưu gì, tốt nhất là dẹp hết đi. Cho dù sau này anh cả có đưa cô về, thì bố mẹ và tôi cũng sẽ không thừa nhận cô là người nhà họ Trì. Em gái tôi chỉ có Trì Tiêu Tiêu, cô tốt nhất là biết thân biết phận đi."

"Đừng tưởng rằng anh cả thừa nhận cô, thì mọi chuyện sẽ êm xuôi nhé!"

Trì Hiền cúp máy cái rụp.

Mẹ Trì do dự nói: "Tiểu Hiền, vừa rồi có phải hơi quá lời rồi không?"

Đứa bé kia còn chưa nói gì mà.

Trì Hiền bĩu môi, "Mẹ, mẹ đừng để bị giọng điệu vô tội của cô ta lừa. Mẹ nghĩ xem anh cả là người có tính cách như thế nào, anh ấy sẽ tùy tiện thân thiết với người khác như vậy sao? Chắc chắn là Vân Xu đã dùng thủ đoạn gì đó."

Mẹ Trì nghĩ lại thì cũng đúng, tính cách của Trì Châu ngay cả bà cũng không chịu nổi, không thể nào vừa gặp mặt đã có quan hệ tốt với Vân Xu như vậy được.

Trì Tiêu Tiêu nghe hai mẹ con nói chuyện, nghĩ đến dáng vẻ nghiêm túc của Trì Châu, trong lòng không khỏi có chút bất an. Trì Châu sẽ là loại người dễ bị lừa sao?

Trì Châu đang ở ban công nhỏ trong phòng ngủ thu dọn quần áo. Sợ làm ồn đến giấc ngủ của Vân Xu, anh cố tình đóng cửa phòng lại, nên cũng không nghe thấy tiếng động trong phòng khách.

Khi anh chuẩn bị xong, bước vào phòng khách, thì thấy Vân Xu, người đáng lẽ đang say giấc nồng, lại đang im lặng ngồi trên sofa, cúi đầu, trong tay còn cầm điện thoại của anh.

Trong lòng Trì Châu thót một tiếng. Dáng vẻ này của Vân Xu thường xuyên xuất hiện trong giai đoạn hai người còn xa lạ, sau khi quen nhau rồi, cô không còn như vậy nữa. Anh liếc nhìn màn hình điện thoại đã tắt, bình tĩnh tiến lại gần.

"Xu Xu, sao em dậy sớm thế? Không ngủ thêm một lát nữa à?"

Vân Xu chậm rãi ngẩng đầu lên, đôi mắt tựa như chứa đầy sao trời lúc này lại ngập tràn hơi nước đau khổ, khiến trái tim Trì Châu như tan nát.

"Có chuyện gì vậy?" Anh kiềm chế cảm xúc, bước chân vội vã.

"Anh ơi, vừa rồi có người gọi điện đến." Vân Xu đau khổ nói, "Anh ta nói em dùng thủ đoạn với anh, nói không thừa nhận em là người nhà họ Trì."

"Anh ơi, anh sẽ bỏ rơi em sao?"

Trì Châu là người nhà họ Trì, mà nhà họ Trì lại phủ nhận thân phận của cô, vậy Trì Châu có còn là anh trai của cô nữa không?

Nghĩ đến việc Trì Châu sẽ rời xa mình, Vân Xu gần như bị nỗi buồn bao trùm.

Cô không muốn xa Trì Châu.

Giống như một đóa hoa xinh đẹp, yếu ớt bỗng dưng gặp phải sương tuyết, cảm xúc của Vân Xu dần trở nên suy sụp. Cả người Trì Châu lạnh toát, anh sợ em gái sẽ lại trở về dáng vẻ lúc mới gặp, không có một chút sức sống nào. Anh đã rất vất vả mới khiến trên mặt cô có nụ cười.

Vậy mà Trì Hiền lại dễ dàng phá hỏng mọi nỗ lực của anh trong mấy ngày qua.

Trong lòng nhanh chóng có quyết định, Trì Châu nhẹ nhàng ôm lấy vai em gái, "Xu Xu, anh ta chỉ là một kẻ tép riu mà thôi, không cần để ý đến anh ta. Tuy chúng ta là anh em, nhưng thời gian ở chung rất ít, quan hệ cũng bình thường thôi. Anh ta không bao giờ có thể đại diện cho anh."

Đây không phải là lời nói dối. Khi còn nhỏ, một người thì đi theo bố Trì, một người thì không đi theo mẹ Trì thì cũng đi theo ông bà nội. Sau khi lớn lên, Trì Châu trực tiếp vào công ty làm việc, cắm rễ luôn ở công ty. Thời gian hai người ở chung còn không bằng khi còn nhỏ.

Tình cảm anh em so với những gia đình bình thường còn lạnh nhạt hơn.

"Em là em gái yêu quý của anh, mãi mãi là như vậy, mặc kệ là ai nói xấu sau lưng em, đều không cần tin họ. Anh sẽ mãi mãi bảo vệ em, anh thề." Giọng nói trầm ấm, thuần hậu vang lên, mang theo sự trân trọng vô bờ bến.

Có lẽ là thái độ của Trì Châu quá mức kiên định, hoặc là từ bảo vệ đã chạm đến dây thần kinh của Vân Xu, nước mắt từ trong mắt cô trào ra như suối, giọng nói là tiếng nức nở cố nén mà không thể kìm lại được.

"...Anh ơi, giá như anh xuất hiện sớm hơn, thì tốt biết mấy..."

Động tác của Trì Châu cứng đờ, sau đó lại vỗ nhẹ lưng Vân Xu an ủi, khẽ dỗ dành cô.

Ánh mắt đen tối như màn đêm, sóng ngầm cuồn cuộn.

Xem ra Trì Hiền gần đây rảnh rỗi quá rồi, đã vậy thì đóng băng hết đống đồ chơi của cậu ta lại, để cậu ta ở nhà mà suy nghĩ cho kỹ.

Những trải nghiệm thời thơ ấu của Vân Xu cũng phải nhanh chóng điều tra, anh muốn xem ai đã bắt nạt em gái anh.

Anh sẽ đòi lại từng món nợ một.


 

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play